Tôi là người cực kỳ nh.ạy cả.m, bẩm sinh đã có khả năng đồng cảm mạnh mẽ.
Hệ thống bắt tôi phải s/ỉ nh/ục thiên kim thật.
Tôi chỉ tay vào đôi giày vải đã giặt đến bạc màu của cô ấy: "Cái thứ x/ấu xí này là hàng săn sale giá rẻ trên mạng hay nhặt từ bãi rác về thế?"
Ánh mắt tôi di chuyển lên trên, quét qua chiếc quần không vừa vặn và chiếc áo sơ mi màu vàng đất lỗi thời từ thế kỷ trước.
Sống mũi bỗng dưng cay cay.
"Đúng là vật nào chủ nấy... vật, hu hu hu hu hu!"
"Thứ này mà cũng mặc được sao? Ngày mai tôi đưa chị đi may đồ cao cấp."
"G/ầy thế này, dì Vương mau nấu mười món một canh đi!"
"Chị né cái gì chứ, có phải ai b/ắt n/ạt chị không? Tôi bảo Vượng Tài cắn ch*t hắn!"
Thiên kim thật: ...
Hệ thống: ???
Sau này, gia tộc phá sản, tôi trở thành chim hoàng yến của một đại gia.
Người đàn ông nhếch môi đầy tà mị, vẫy vẫy ngón tay với tôi: "Qua đây."
Giây tiếp theo.
Anh ta đã bị thiên kim thật kề d/ao vào cổ.
Cô ấy nheo mắt đầy âm u: "Cô ấy là người cực kỳ nh.ạy cả.m, anh không biết sao?"
"Nói chuyện với cô ấy cái thái độ gì thế hả?"
"Đến cả 'bé cưng' cũng không gọi, muốn làm cô ấy khóc ch*t à?"
1.
Bố tôi là người quyết đoán trên thương trường, lạnh lùng tà/n nh/ẫn.
Mẹ tôi cũng là một nữ hoàng sắt đ/á khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật,
đ/ộc lập và cực kỳ ngầu.
Chỉ riêng tôi là người cực kỳ nh.ạy cả.m, hay suy diễn, hay khóc, và có khả năng đồng cảm mạnh.
Khi còn nhỏ, bố mẹ ai nấy đều bận rộn, không có thời gian ở bên tôi.
Sự tủi thân của tôi chỉ đổi lại một câu qua quýt: "Ngoan, nghe lời đi, đừng quậy nữa."
Nước mắt đầm đìa, tôi trèo lên ghế, oán trách mở cửa sổ ra.
Bắt đầu hát.
"Lá lạnh rơi rụng đầy trên mặt ta~ Bố mẹ phản nghịch làm tổn thương trái tim ta~"
"Lời người nói như băng nhọn đ/âm vào tận đáy lòng ta~"
"Bé cưng thật sự~ rất~ đ/au~ lòng~"
Khuôn mặt băng giá vạn năm không đổi của mẹ "phì" một tiếng bật cười.
Bố ngẩng đầu lên khỏi đống báo cáo tài chính, ngạc nhiên nói:
"Hai chúng ta sao có thể sinh ra một đứa nhóc hoạt bát thế này chứ? Đừng bảo là bế nhầm đấy nhé."
Mẹ lườm ông một cái.
Lời nói vô tình lại thành sự thật.
Khi biết mình là thiên kim giả bị bế nhầm, đầu óc tôi ong lên một hồi.
Hệ thống xuất hiện vào lúc đó.
Nó nói tôi là nữ phụ đ/ộc á/c, là công cụ để chèn ép và b/ắt n/ạt nữ chính.
Ngày thiên kim thật Ôn Diệc Thư trở về, hệ thống bắt tôi phải s/ỉ nh/ục cô ấy.
Nhưng tôi nhìn bố mẹ.
Tuy trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh sáng thoáng qua trong mắt họ đã bị tôi bắt lấy.
Họ rất đ/au lòng cho đứa con gái ruột th!t lưu lạc bên ngoài này.
"Chị ấy vừa về nhà đã bị tôi s/ỉ nh/ục, bố mẹ chắc hẳn sẽ đ/au lòng lắm? Tôi không làm đâu."
Tôi lí nhí phản đối.
Nhưng hệ thống nói: 【Thiên kim thật phải chịu khổ chịu nạn mới có thể trưởng thành thành đại nữ chủ.】
【Bây giờ cô không nỡ, đến lúc công ty phá sản, nhà tan cửa nát thì cô có nỡ không?】
Cái gì, nhà tan cửa nát?
Không được!
Thế là, chân trái của thiên kim thật vừa bước vào cửa, tôi đã ra tay ngay lập tức, lấy tay che mũi rồi phẩy phẩy.
"Ôi chao, mùi nghèo hèn ở đâu ra thế này."
Bước chân của Ôn Diệc Thư khựng lại.
Còn mẹ thì đỡ kính, nhìn tôi với vẻ hơi ngạc nhiên.
Hệ thống mỉa mai: 【Bố mẹ chắc hẳn sẽ đ/au lòng lắm~ Tôi không làm đâu~】
【Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô là nữ phụ đ/ộc á/c có thiên phú nhất mà tôi từng gặp đấy.】
Tôi đ/âm lao phải theo lao.
Chỉ vào đôi giày vải đã giặt bạc màu của cô ấy: "Cái thứ x/ấu xí này là hàng săn sale giá rẻ hay nhặt từ bãi rác về thế?"
Ánh mắt di chuyển lên trên, quét qua chiếc áo phông giặt đến biến dạng và chiếc quần jean lỗi thời của cô ấy.
"Ôi trời ơi, cách phối đồ gì thế này? Cay mắt tôi quá!"
Biểu cảm của Ôn Diệc Thư rất khó coi.
Cô ấy nhìn về phía bố mẹ.
Nhưng bố mẹ nhìn nhau một cái,
rồi đ/au lòng nhìn tôi.
"Bé cưng chắc chắn là nhất thời chưa chấp nhận được thôi, bình thường con bé không phải người đanh đ/á như vậy."
"Thư Thư, con nhường nhịn em gái một chút, sau này ở chung lâu rồi sẽ ổn thôi."
Trước khi thiên kim thật trở về, bố mẹ còn đang thảo luận xem sau này ai làm chị ai làm em.
Lúc này lại nhanh chóng đưa ra quyết định.
Ôn Diệc Thư nghe vậy, lặng lẽ cúi đầu, hai tay siết ch/ặt lấy ống quần.
Hệ thống: 【Tuyệt! Hãy để sự s/ỉ nh/ục đến dữ dội hơn nữa đi!】
Tôi quan sát kỹ Ôn Diệc Thư, tiếp tục tìm điểm để tấn công.
Cô ấy trông khá giống bố, nhưng khí chất sắc sảo giữa đôi lông mày lại giống hệt mẹ.
Nhưng cô ấy quá g/ầy, g/ầy đến mức cằm nhọn hoắt, bộ quần áo rộng thùng thình treo trên người cứ đung đưa.
Ánh mắt né tránh, vừa lúng túng vừa rụt rè.
Hệ thống thúc giục tôi tiếp tục.
Không hiểu sao, sống mũi tôi bỗng dưng cay cay.
"Cả cái túi dứa của chị nữa, đúng là vật nào chủ nấy... vật, hu hu hu hu hu!"
Cảm giác chua xót cuộn trào bao vây lấy tôi.
Lẽ ra cô ấy phải là bảo bối của bố mẹ cơ mà.
Nhưng từng chi tiết trên người cô ấy đều đang gào thét rằng cô ấy đã sống không hề dễ dàng chút nào.
Tôi không thể kìm nén được nữa, òa khóc nức nở.
"Hu hu."
"Thứ này mà cũng mặc được sao?
Ngày mai tôi đưa chị đi salon thời trang cao cấp."
"G/ầy thế này chắc chắn chưa được ăn no bữa nào, dì Vương mau nấu mười món một canh đi!"
Tôi vươn tay ra định kéo Ôn Diệc Thư, nhưng cô ấy lại vô thức lùi lại.
"Chị né cái gì chứ, có phải ai b/ắt n/ạt chị không? Tôi bảo Vượng Tài cắn ch*t hắn!"
Thiên kim thật: ...
Hệ thống: ???
2.
Nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi.
Nhưng biểu cảm ngẩn ngơ của Ôn Diệc Thư thì tôi nhìn thấy rất rõ.
Hệ thống khiếu nại: 【Chị đại à, cô đang làm cái quái gì thế, bầu không khí đang yên đang lành tự nhiên biến đổi thế này.】
Bố mẹ đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Vây quanh lại an ủi tôi.