Ngày tôi được gia đình hào môn nhận lại, cô em gái giả mạo quỳ xuống trước mặt mọi người, khóc lóc kể lể:
"Chị ấy tr/ộm vòng cổ gia bảo của con."
Tôi vừa định giải thích, nhưng miệng lại nhanh hơn n/ão:
"Cái vòng đó của cô là hàng Taobao chín tệ chín bao ship, phai màu trông như dưa muối, ai tr/ộm đúng là xui xẻo."
Cả khán phòng im bặt.
Mặt cô em gái giả tái mét, mẹ ruột tức đi/ên người, anh trai đ/ập bàn m/ắng tôi không có giáo dục.
Tôi vừa gặm đùi gà vừa gật đầu:
"Đúng, tôi không có giáo dục. Thế nên sau này bớt chọc vào tôi, dù sao camera chỉ ghi lại bằng chứng, còn tôi phụ trách bình luận trực tiếp tại chỗ."
Họ không tin.
Cho đến tận sau này, cả nhà r/un r/ẩy chặn cửa phòng tôi.
"Khương Lê Vụ, c/ầu x/in con, tiệc nhận người thân hôm nay con tuyệt đối đừng mở miệng!"
Tôi nuốt miếng th!t kho tàu cuối cùng, chân thành hỏi:
"Vậy con dùng bụng nói được không?"
Ngày đầu tiên tôi được nhà họ Khương nhận về, Khương Phù Nguyệt - cô em gái giả - quỳ giữa phòng khách, khóc lóc như nữ chính phim Quỳnh D/ao bị n/ợ lương ba năm.
Cô ta nâng niu sợi dây chuyền kim cương hồng đã đ/ứt, nước mắt rơi lã chã.
"Chị à, em biết chị mới về, không quen nhìn thấy bố mẹ cưng chiều em, nhưng đây là quà trưởng thành mẹ tặng em, sao chị lại tr/ộm nó, còn làm đ/ứt nó chứ?"
Sắc mặt bà Khương trầm xuống ngay lập tức.
Ông Khương nhíu mày nhìn tôi.
Người anh trai Khương Nghiễn Từ - người được cho là đi du học từ nhỏ, sau khi về nước chuyên tâm làm tổng tài dự bị - lạnh lùng đặt mạnh cốc xuống bàn.
"Khương Lê Vụ, vừa vào cửa đã tr/ộm cắp? Ở quê không ai dạy con quy tắc sao?"
Tôi cúi đầu nhìn cái đùi gà trong tay.
Phải nói là đùi gà nhà giàu ướp rất thấm, vỏ ngoài giòn thơm, bên trong vẫn còn mọng nước.
Tôi không nỡ bỏ xuống, vừa gặm vừa nói:
"Tr/ộm vòng của cô ta?"
Khương Phù Nguyệt lập tức khóc dữ dội hơn.
"Chị à, em không trách chị, em chỉ mong sau này chị đừng làm vậy nữa. Chị muốn gì cứ nói với em, không cần phải tr/ộm."
Tôi gật đầu.
"Cũng đúng, sợi vòng chín tệ chín bao ship này của cô, đúng là không đáng để tr/ộm."
Phòng khách tĩnh lặng.
Tiếng khóc của Khương Phù Nguyệt nghẹn lại.
Bà Khương trợn tròn mắt: "Con nói bậy gì đó?"
Tôi cắn một miếng đùi gà, chậm rãi chỉ vào móc khóa của sợi dây chuyền.
"Kim cương hồng? Hạt nhựa mạ màu đấy. Chỗ đ/ứt của dây đen sì xanh lét, độ phai màu còn phong phú hơn cả hũ đậu que muối của thím Vương đầu làng tôi."
Sắc mặt Khương Phù Nguyệt trắng bệch.
Tôi nói tiếp:
"Hơn nữa, đằng sau viên kim cương thứ ba bên phải sợi dây này có một vết xước nhỏ, hình dáng giống lỗ mũi lợn. Trên ảnh chi tiết của shop có đấy, tối qua tôi mới lướt thấy."
Khương Nghiễn Từ cười lạnh: "Muốn nói dối thì cũng phải tìm lý do cho ra h/ồn chứ."
Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng m/ua sắm, tìm ki/ếm từ khóa: Vòng cổ kim cương hồng công chúa phong cách tiên nữ quà trưởng thành.
Kết quả thứ ba trang đầu, chín tệ chín, m/ua hai giảm hai tệ.
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía họ.
"Đây, cùng loại. Trong phần đá/nh giá của người m/ua còn có một chị bảo đeo xong cổ bị xanh suốt ba ngày, như bị ếch hôn vậy."
Sắc mặt bà Khương thay đổi.
Ông Khương nhìn về phía Khương Phù Nguyệt.
Mắt Khương Phù Nguyệt đỏ hoe, lập tức khóc tiếp:
"Chị à, sao chị lại s/ỉ nh/ục em như vậy? Sợi vòng này rõ ràng là mẹ tặng em..."
"Mẹ tặng cô là sợi kim cương hồng thật trong két sắt đúng không?"
Tôi nuốt miếng th!t gà, uống ngụm canh cho nhuận giọng.
"Hàng thật hiện đang nằm trong hộp giày thứ ba dưới gầm giường phòng cô, trên nắp hộp ghi 'giày sandal mùa hè', bên trong còn nhét một bức thư tình của nhị thiếu gia nhà họ Phó gửi cho cô, mở đầu là 'Bảo bối Nguyệt Nguyệt, dáng vẻ em khóc trong xe tối qua khiến anh đ/au lòng quá'."
Không khí đông cứng.
Lần này nước mắt của Khương Phù Nguyệt thực sự dừng lại.
Bà Khương: "Cái gì mà trong xe?"
Ông Khương: "Nhị thiếu gia nhà họ Phó là sao?"
Khương Nghiễn Từ: "Cái gì mà bảo bối?"
Tôi: "Trọng tâm của mọi người phân tán quá đấy."
Khương Phù Nguyệt hét lên một tiếng: "Chị lén nhìn phòng em!"
Tôi chân thành đáp: "Tôi không lén nhìn, tôi được người giúp việc nhà cô dẫn đi thay đồ, cô ấy đi nhầm phòng, tôi nhìn thấy thôi. Phòng nhà cô nhiều như mê cung vậy, tôi đâu phải bản đồ định vị."
Khương Phù Nguyệt hoảng đến mức môi run bần bật.
"Em không có! Chị không thể vì gh/ét em mà nói bậy!"
Tôi gật đầu: "Được, vậy giờ cho người đi lấy đi."
Khương Phù Nguyệt lập tức lao vào lòng bà Khương.
"Mẹ! Mẹ đừng tin chị ấy, chị ấy vừa về đã muốn hại con, chị ấy gh/en tị với con!"
Bà Khương ôm ch/ặt lấy cô ta, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo như muốn đóng băng cả bát sủi cảo.
"Đủ rồi, Khương Lê Vụ. Phù Nguyệt lớn lên bên cạnh chúng ta từ nhỏ, lương thiện hiểu chuyện, mẹ không cho phép con vu khống con bé như vậy."
Tôi nhìn bàn ăn.
Th!t kho tàu vẫn còn bốc khói.
Tôi quyết định giải quyết nhanh gọn.
"Bà Khương."
Sắc mặt bà Khương càng khó coi hơn: "Ta là mẹ con!"
Tôi: "Ồ, bà Khương, đôi khuyên tai ngọc lục bảo bên tai trái của bà cũng là hàng giả."
Bà Khương: "..."
Ông Khương đột ngột nhìn chằm chằm vào tai bà.
Bà Khương theo bản năng che lấy dái tai.
Tôi tặc lưỡi.
"Hàng thật hôm qua bà đeo đi thẩm mỹ viện khoe khoang, chiều làm mặt xong tháo ra để trong túi xách, tối về nhà đã thành hàng giả rồi. Kẻ tráo hàng rất chu đáo, còn để lại cho bà một cái hộp, trên hộp có dấu vân tay của thợ thẩm mỹ Tiểu Trần nhà bà đấy."
Sắc mặt bà Khương tái xanh.
Sắc mặt ông Khương đen sì.
Khương Nghiễn Từ gi/ật gi/ật khóe mắt: "Sao con biết?"
Tôi gặm xong miếng đùi gà, xếp xươ/ng lại ngay ngắn.