Nhà họ Tạ như bị sét đá/nh ngang tai, nghe nói Tạ lão thái gia ngất xỉu ngay tại chỗ, sau khi tỉnh lại việc đầu tiên là gọi Tạ Uẩn vào từ đường quỳ suốt cả đêm. Đường làm quan của Tạ Uẩn coi như đã chấm dứt-- dù Thánh thượng không có thánh chỉ giáng tội, nhưng lời lẽ nghiêm khắc trong tờ ngự phê kia, bất cứ vị quan trên nào có chút nhãn quan đều biết nên làm thế nào rồi.

Còn về phần Tô Kh/inh Kh/inh, cuộc sống của nàng ta lại càng tệ hơn.

Sau khi tin tức hòa ly lan truyền, giới quý phụ kinh thành như một chảo dầu sôi. Họ vốn đã nghe chuyện nhị công tử nhà họ Tạ vì một người đàn bà "đường ngang ngõ tắt" mà chọc gi/ận Quận chúa, nay thánh chỉ vừa hạ, ai ai cũng đang nghe ngóng xem Tô Kh/inh Kh/inh kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Kết quả nghe ngóng được khiến tất cả mọi người đều trố mắt kinh ngạc-- một cô nhi bị Tạ Uẩn nhặt về từ chốn hoang dã, ở trong phủ ăn không ngồi rồi hơn một năm, không những không biết ơn, mà còn dám mặt đối mặt mỉa mai Quận chúa là "kẻ đáng thương không có tình yêu".

Chuyện này truyền đi trong giới quý phụ còn nhanh hơn bất cứ thứ gì.

Lão thái thái nhà họ Tạ vừa x/ấu hổ vừa gi/ận dữ, nghe nói lúc đó đã đuổi thẳng Tô Kh/inh Kh/inh ra khỏi Tạ phủ. Tạ Uẩn vốn muốn ngăn cản, nhưng lão thái thái dậm mạnh cây gậy xuống đất, quát lớn: "Ngươi muốn giữ nó lại, thì chính ngươi cũng cút theo luôn đi!"

Tạ Uẩn cuối cùng vẫn không dám cút.

Khi Tô Kh/inh Kh/inh bị đuổi khỏi Tạ phủ, nghe nói trông thảm hại vô cùng. Đám nha hoàn, bà tử mà nàng ta vốn coi là "áp bức phong kiến", không một ai nói đỡ cho nàng ta. Nàng ta ở Tạ phủ hơn một năm, trừ Tạ Uẩn ra, hầu như không có ai thích nàng ta-- nàng ta coi thường lối sống của tất cả mọi người, hở một chút là nói "chỗ các ngươi quá lạc hậu", "các ngươi không có tự do", "các ngươi sống thật đáng thương", thử hỏi ai mà ưa cho nổi?

Ngày nàng ta đi, nghe nói còn đứng trước cửa Tạ phủ khóc một trận, nói cái gì mà "các ngươi dựa vào đâu đối xử với ta như vậy", "tình yêu thì có gì sai".

Chẳng ai thèm để ý đến nàng ta.

Những chuyện này đều là do Lý m/a m/a kể lại cho ta sau này. Lúc đó ta đã dọn về An Quốc Công phủ, sống trong tiểu viện trước khi xuất giá, cuộc sống thanh tịnh lại tự tại.

Ban đầu mẫu thân còn lo ta nghĩ quẩn, hết cách này đến cách khác dỗ dành ta vui vẻ, nào là tổ chức hội hoa, nào là mời gánh hát. Sau này thấy ta thực sự không hề để tâm, ăn được ngủ được, ngủ còn ngon hơn bất cứ ai, bà mới yên tâm.

"Con bé này," mẫu thân chọc vào trán ta, "sao tâm trí con lại lớn đến thế?"

Ta cười tránh đi: "Nương, con có gì mà phải đ/au lòng? Tạ Uẩn người đó, bản lĩnh thì không bao nhiêu, mắt nhìn người lại kém, không phân biệt được đâu là vàng khảm ngọc, đâu là vại sành vỡ. Con ở bên chàng ta hai năm nay, đã là nể mặt chàng ta lắm rồi."

Mẫu thân bị ta chọc cười, lắc đầu: "Cái miệng của con đấy..."

Nhưng ta biết, bà thực sự đã yên tâm rồi.

Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua. Ta vẫn quản lý sản nghiệp dưới tên mẫu thân, thỉnh thoảng vào cung bầu bạn nói chuyện cùng cửu cửu, thỉnh thoảng đi dự tiệc của mấy người bạn thân, cuộc sống nhẹ nhàng hơn gấp bao nhiêu lần so với lúc làm tông phụ nhà họ Tạ.

Cho đến ngày đó, Lý m/a m/a từ bên ngoài trở về, trên mặt mang theo vẻ biểu cảm khó tả, giống như muốn cười nhưng lại không tiện cười quá rõ ràng.

"Quận chúa," bà hạ thấp giọng, "Bên nhà họ Tạ... xảy ra chuyện rồi."

"Ồ?" Ta đặt cuốn thoại bản trong tay xuống, bắt đầu thấy hứng thú, "Chuyện gì?"

Lý m/a m/a ghé lại gần, hớn hở kể cho ta nghe.

Hóa ra sau khi Tô Kh/inh Kh/inh bị đuổi khỏi Tạ phủ, Tạ Uẩn vẫn không c/ắt đ/ứt liên lạc với nàng ta. Chàng lén thuê một tiểu viện bên ngoài sắp xếp cho nàng ta ở, cứ cách vài ngày lại tới thăm. Tô Kh/inh Kh/inh à, cuộc sống tuy không bằng lúc ở Tạ phủ, nhưng cũng coi là cơm áo không lo. Thế nhưng nàng ta vốn là kẻ không chịu ngồi yên, lại ra ngoài gây chuyện kinh doanh.

Lần này nàng ta đã khôn ra một chút, không còn dùng danh nghĩa nhà họ Tạ nữa, mà giương cao ngọn cờ "trí tuệ xuyên không nghìn năm", mở một cửa tiệm gọi là "Trà lâu khái niệm mới".

Lý m/a m/a kể đến đây, ta đã bắt đầu bật cười.

"Nàng ta 'khái niệm mới' kiểu gì?"

Lý m/a m/a nhịn cười nói: "Nàng ta bắt tiểu nhị trong tiệm đều mặc những bộ y phục kỳ quái, trên đầu còn cài hoa giả không biết lấy từ đâu ra, lúc bưng trà cho khách còn phải cúi người hành lễ, miệng hô hào cái gì mà 'chào mừng quý khách'. Vô lý nhất là, nàng ta lập một cái sân khấu trong trà lâu, để người ta lên hát hò đọc thơ, nói cái gì mà 'trình diễn tài nghệ', 'giải phóng thiên tính'."

Ta cười không dứt: "Rồi sao nữa?"

"Rồi không mở được mấy ngày đã bị người ta đ/ập phá," Lý m/a m/a vỗ đùi, "Người nghĩ xem, công tử tiểu thư nhà tử tế ai lại đến cái nơi như thế? Toàn là hạng không ra gì mới đến. Có hôm mấy tên công tử bột s/ay rư/ợu làm lo/ạn trên sân khấu, trong lúc xô xát đã đ/ập nát cái sân khấu, còn làm bị thương mấy tên tiểu nhị. Sai dịch tuần phố chạy tới hỏi ra mới biết, tiệm này ngay cả văn bản kinh doanh tử tế cũng không có, Tô Kh/inh Kh/inh dùng danh nghĩa người khác để mở, thế là tại chỗ bị niêm phong tiệm luôn."

Ta cười đến mức đ/ập bàn liên hồi.

"Còn Tạ Uẩn? Chàng ta không tới c/ứu người sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng khóc nữa Lão Kỷ, tuổi ba mươi của cậu chính là nữ chính trong truyện sảng văn đấy

Chương 7
Giới thiệu: Ở tuổi ba mươi, Cố Tuế vừa thất nghiệp lại vừa chia tay, đúng lúc cuộc đời tăm tối nhất thì cô gặp lại chính mình năm mười tám tuổi. Cố Tuế thời trẻ giống như một ngọn lửa, dạy cô cách dũng cảm đối mặt với gã tổng tài tồi tệ, bước ra khỏi vùng an toàn để tái sinh trong một lĩnh vực mới. Từ mối tình công sở đầy nhẫn nhịn đến hình ảnh một nữ hiệp độc lập, tự tin, đây là hành trình tự cứu rỗi sâu sắc nhất. Để bạn một lần nữa tin rằng, người có thể cứu rỗi bạn mãi mãi chính là bản thân bạn của ngày hôm nay, người luôn tiến về phía trước không chút do dự.
4