Ta là một con yêu quái họa bì, tu hành năm trăm năm, thích nhất là đi nhặt da ở bãi tha m/a.

Hôm đó, ta bới đống xươ/ng trắng, nhặt được một tấm da cực phẩm.

Đôi mày thanh tú, làn da trắng mịn như mỡ đông, nhìn qua là biết con gái nhà quyền quý.

Ta vui sướng khoác lên người, xoay mình một cái liền biến thành tuyệt thế giai nhân.

Đang định xuống núi trêu ghẹo vài gã thư sinh cho khuây khỏa, dưới núi bỗng ập lên một đội kim giáp thị vệ.

Vị tướng quân dẫn đầu nhảy xuống ngựa, đôi mắt đỏ hoe quỳ rạp trước mặt ta: "Công chúa! Cuối cùng cũng tìm được người rồi! Bệ hạ và nương nương nhớ người đến phát đi/ên rồi!"

Ta: "???"

Thế là, một con yêu quái họa bì hoang dã như ta, cứ ngơ ngác bị khiêng vào hoàng cung, trở thành vị đích trưởng công chúa được vạn người cưng chiều.

Ta tên A Chiếu, là một con yêu quái họa bì.

Tu hành năm trăm năm, chẳng có bản lĩnh gì lớn, chỉ biết chọn da.

Người ch*t đi, xươ/ng cốt về với đất, h/ồn phách về cõi âm, nhưng da lại là thứ giấu kín nhiều chuyện nhất.

Da người nghèo thì thô, oán khí nặng, khoác lên ba ngày là mọc mụn mủ.

Da người giàu thì mịn, được hương hỏa nuôi dưỡng, mặc trên người đến đầu ngón tay cũng tỏa sáng.

Cho nên ta thích nhất là đến bãi tha m/a.

Nơi đó người ch*t nhiều, chẳng ai quản, thỉnh thoảng còn nhặt được vài tấm da tốt bị kẻ th/ù vứt bỏ.

Đêm đó, vầng trăng mỏng tựa lưỡi đ/ao lạnh lẽo.

Ta ngồi xổm bên đống m/ộ, dùng cành cây bới đống xươ/ng trắng.

Bới đến bộ h/ài c/ốt thứ ba, ta ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt.

Không phải mùi phấn sáp.

Là mùi trầm thủy hương chỉ có trong hoàng thành.

Đôi mắt ta sáng rực, lập tức lật đống chiếu rá/ch lên.

Dưới chiếu đ/è một tấm da.

Nguyên vẹn, sạch sẽ, trắng như tuyết.

Đôi mày chứa xuân tình, môi màu nhạt, ngay cả nốt ruồi nhỏ sau tai cũng mọc đúng chỗ.

Ta sống năm trăm năm, lần đầu tiên thấy tấm da quý giá nhường này.

Cô gái này khi còn sống chắc chắn không phải người thường.

Ta vuốt ve gương mặt ấy, dưới da vẫn còn sót lại chút hơi ấm.

Người mới ch*t.

Hơn nữa, ch*t không cam lòng.

Ta thích nhất là tấm da của kẻ không cam lòng.

Oán khí có thể nuôi hình, quý khí có thể nuôi cốt, khoác lên người ít nhất có thể lừa được mười tên đạo sĩ.

Ta khoác nó lên người.

Khi tấm da áp sát vào mặt ta, có thứ gì đó chui vào tai ta.

Một tiếng khóc rất khẽ.

Lại như một nữ tử nghiến răng nói:

"Trở về."

Ta rùng mình một cái.

Khoảnh khắc tiếp theo, ta cúi đầu nhìn thấy tay mình đã thay đổi.

Đầu ngón tay thon dài, lòng bàn tay có vết chai mỏng, trên cổ tay còn có một vết đỏ nhạt.

Ta đi tới bên vũng nước soi thử.

Trong nước phản chiếu một gương mặt tuyệt sắc.

Ta rất hài lòng.

Tấm da này thật đáng giá.

Ta vừa định xuống núi, vào trấn tìm vài gã thư sinh thử gương mặt mới.

Dưới núi bỗng sáng rực ánh đuốc.

Tiếng vó ngựa x/é nát màn đêm, tựa như lũ q/uỷ đòi mạng.

Ta cau mày.

Bãi tha m/a ngày thường đến chó cũng chê xui xẻo, đêm nay sao lại có nhiều người đến thế.

Ánh lửa càng lúc càng gần.

Một đội kim giáp thị vệ lao lên sườn núi.

Dẫn đầu là một vị tướng quân trẻ tuổi.

Chàng ta nhảy xuống ngựa, áo choàng dính đầy sương giá, nhưng đôi mắt lại đỏ đến đ/áng s/ợ.

Ta còn chưa kịp nghĩ xem nên giả q/uỷ hay giả đi/ên.

Chàng ta đã lao đến trước mặt ta.

Ta theo bản năng lùi lại.

Chàng ta lại đột ngột quỳ xuống.

"Công chúa."

Ta sững sờ.

Đám thị vệ phía sau quỳ rạp một mảng.

đ/ao giáp va chạm, âm thanh làm lũ quạ trên m/ộ kinh hãi bay lên.

"Công chúa, mạt tướng cuối cùng cũng tìm được người rồi."

"Bệ hạ và nương nương đã ba ngày ba đêm không chợp mắt."

"Xin công chúa theo mạt tướng hồi cung."

Ta nhìn những kẻ đang quỳ trên đất, rồi lại nhìn tấm da mới này của mình.

Công chúa.

Chủ nhân của tấm da này, vậy mà lại là công chúa.

Trong lòng ta vui sướng lạ thường.

Hay lắm.

Ta vốn định trêu ghẹo vài gã thư sinh nghèo,

Không ngờ lại bước chân vào ổ vàng.

Nhưng ta còn chưa kịp cười, vị tướng quân kia bỗng ngẩng đầu.

Ánh mắt chàng ta rơi vào cổ ta.

Ở đó có một vết nứt cực nhỏ.

Đó là chỗ ta vừa khoác da lên, chưa hoàn toàn khít lại.

Ánh mắt chàng ta trầm xuống.

"Công chúa."

Giọng chàng ta thấp hơn lúc nãy rất nhiều.

"Vết thương của người, là ai gây ra?"

Ta chớp chớp mắt.

Ta không biết.

Tấm da này trước khi ch*t đã trải qua chuyện gì, ta không biết.

Ta chỉ biết, nếu chàng ta nhìn thêm một cái nữa, có lẽ sẽ nhận ra ta là đồ giả.

Ta vịn trán, mềm nhũn ngã sang một bên.

Giả ngất là bản lĩnh ta thạo nhất.

Nhưng trước khi ngã xuống, ta nghe thấy chàng ta nghiến răng nói một câu:

"Phong tỏa ngọn núi."

"Đêm nay, kẻ sống nào trên bãi tha m/a, một tên cũng không được rời đi."

Khi ta tỉnh lại, đang ở trong một cỗ xe ngựa.

Dưới thân trải lông hồ, đầu mũi toàn là mùi th/uốc.

Ngoài rèm xe có người thì thầm:

"Bùi tướng quân, công chúa tỉnh chưa?"

"Chưa."

"Nhưng bên phía nương nương thúc giục rất gấp."

"Để bà ta đợi."

Ta nghe vậy trong lòng khẽ động.

Vị tướng quân này họ Bùi.

Người có thể để nương nương trong cung đợi chờ, thân phận chắc chắn không thấp.

Ta nhắm mắt, tiếp tục giả ngủ.

Người ngoài xe lại nói: "Công chúa mất tích ba ngày, nay tìm thấy ở bãi tha m/a, chuyện này e là không giấu nổi."

Giọng Bùi tướng quân lạnh lùng:

"Kẻ nào dám truyền tin, ch/ém kẻ đó."

Ta thầm tặc lưỡi trong lòng.

Nhân gian thật tốt.

Làm công chúa còn có người ch/ém lưỡi thay mình.

Khi xe ngựa dừng lại, trời đã sáng.

Ta được người đỡ xuống, trước mắt là một hành cung gần núi.

Tường đỏ ngói vàng, bậc thang được lau chùi sáng bóng.

Một lão m/a m/a mặc cung trang màu tím sẫm đứng trước cửa.

Ánh mắt bà ta nhìn ta không giống nhìn công chúa.

Giống như nhìn một món hàng thật giả khó phân.

"Điện hạ chịu kinh sợ rồi."

Miệng bà ta cung kính, nhưng lưng lại chẳng cúi thấp bao nhiêu.

Ta lập tức hiểu ra.

Cửa ải đầu tiên đến rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng khóc nữa Lão Kỷ, tuổi ba mươi của cậu chính là nữ chính trong truyện sảng văn đấy

Chương 7
Giới thiệu: Ở tuổi ba mươi, Cố Tuế vừa thất nghiệp lại vừa chia tay, đúng lúc cuộc đời tăm tối nhất thì cô gặp lại chính mình năm mười tám tuổi. Cố Tuế thời trẻ giống như một ngọn lửa, dạy cô cách dũng cảm đối mặt với gã tổng tài tồi tệ, bước ra khỏi vùng an toàn để tái sinh trong một lĩnh vực mới. Từ mối tình công sở đầy nhẫn nhịn đến hình ảnh một nữ hiệp độc lập, tự tin, đây là hành trình tự cứu rỗi sâu sắc nhất. Để bạn một lần nữa tin rằng, người có thể cứu rỗi bạn mãi mãi chính là bản thân bạn của ngày hôm nay, người luôn tiến về phía trước không chút do dự.
4