Bùi Lệ yêu cầu ông chủ quán bar đuổi hết khách đi.

Tôi chắn Cố Tuế ra sau lưng, đây là lần đầu tiên tôi đối đầu trực diện với Bùi Lệ trước mặt mọi người.

“Cô ấy nói sai chỗ nào sao? Một năm qua người có thành tích tốt nhất chính là tôi, những hợp đồng lớn đều do tôi đàm phán về cho công ty, tôi uống rư/ợu đến mức phải vào b/ệnh viện truyền dịch. Trần Nhân chỉ là kẻ hưởng lợi mà còn giả vờ ngây thơ.”

“Hai người ngồi uống rư/ợu với nhau thế này, chẳng phải vừa hay chứng minh Trần Nhân là người của anh sao? Anh đang che chở cho cô ta đấy à?”

đ/au quá, nói ra những lời này thật sự quá đ/au lòng.

Đôi mắt Bùi Lệ nhìn tôi chằm chằm đầy thâm trầm.

“Việc thăng chức trong công sở quan trọng đến thế sao? Cô kết hôn với tôi thì còn thiếu thứ gì? Cứ nhất định phải chăm chăm vào cái suất thăng chức này à?”

“Trần Nhân thăng chức cũng đâu có cản đường cô, cô cứ vô lý gây chuyện như thế, để công ty đồn thổi ra ngoài thì tôi còn mặt mũi nào mà làm việc?”

“Cô ba mươi tuổi rồi, không phải đứa trẻ lên ba, lợi hại thiệt hơn cô tự mình không nghĩ thông suốt được sao?”

Tôi phản bác: “Vậy hai người ở đây làm gì? Ăn mừng cô ta thăng chức thành công? Hay là ăn mừng anh trở lại làm đ/ộc thân, chúc mừng anh lại có thể tán tỉnh một cô gái trẻ trung hơn?”

Bùi Lệ rất không thích nghe những lời này.

“Tôi không hề ngoại tình, đây đều là khoảng cách an toàn, thu lại cái sự gh/en t/uông vô căn cứ của cô đi được không?”

Bùi Lệ vươn tay kéo tôi.

“Nếu cô còn muốn kết hôn với tôi, thì đi về với tôi.”

Anh ta luôn mạnh mẽ như vậy, tôi né tránh bàn tay anh ta đưa ra.

Cố Tuế xông lên chắn trước mặt tôi.

“Anh bị b/ệnh th/ần ki/nh à? Vì người phụ nữ khác mà bắt cô ấy chịu ấm ức? Cô ấy dựa vào cái gì mà phải kết hôn với anh!”

“Còn cái gì mà khoảng cách an toàn? Anh có chút đạo đức đàn ông nào không? Sắp dính sát vào nhau rồi, nam nữ đ/ộc thân cùng nhau ra ngoài uống rư/ợu, cứ không bắt được trên giường thì không phải là ngoại tình đúng không?”

Cố Tuế xông tới t/át anh ta một cái.

Bùi Lệ không kịp né nên trúng đò/n, giờ đây quần áo anh ta ướt sũng, trên mặt còn in hằn vết t/át.

Vị tổng tài năm nào giờ trông thật thảm hại.

Trong nỗi đ/au đớn tột cùng, tôi vậy mà lại bật cười thành tiếng.

“Bùi Lệ, nói thật nhé, những năm qua cảm ơn anh đã chỉ dẫn tôi trong công việc, nhưng tôi không muốn kết hôn với anh nữa.”

“Chúng ta kết thúc rồi.”

Trong sự sững sờ của Bùi Lệ, tôi nắm tay Cố Tuế bỏ đi.

Tôi đưa Cố Tuế đi làm thủ tục nhận phòng, chính x/ác hơn là tôi làm thủ tục, rồi để con bé lén vào.

Tôi xoa xoa tay Cố Tuế: “đá/nh có đ/au tay không?”

Cố Tuế hoàn toàn không để tâm đến bàn tay đỏ ửng của mình, chỉ hỏi tôi: “...Có sướng không?”

Cũng khá sướng.

Tôi chưa bao giờ t/át Bùi Lệ, tôi cũng rất ít khi nổi cáu với anh ta.

Dù sao thì khi chúng tôi quen nhau, anh ta đã là người đàn ông có địa vị rồi.

Cố Tuế nhìn ra ngoài từ cửa sổ sát đất của khách sạn, ngồi trên ghế nằm ngắm cảnh đêm phồn hoa của thành phố, con bé vươn vai một cách thoải mái.

“Em có cảm giác như được phú bà bao nuôi vậy, mà người phú bà này lại chính là em.”

“Trời ơi, trên đời này còn có chuyện gì sướng hơn thế này không?”

Con bé dừng một chút, thấy tôi không mấy hứng thú lại hỏi:

“Người đàn ông đó trông cũng cực phẩm đấy, ngủ cùng thì thế nào?”

Tôi suy nghĩ một chút: “Cũng không tệ.”

“Không lỗ! Ngủ rồi thì thôi, còn thực sự muốn bên cạnh anh ta cả đời à? Nhìn cái tính khí thối tha của anh ta kìa, đến nói chuyện tử tế cũng không biết!”

“Anh ta nói chuyện như d/ao cứa, từng nhát từng nhát đ/âm vào tim chị đ/au như thế, bao năm qua chị nhẫn nhịn kiểu gì vậy? Chẳng lẽ là do anh ta có năng khiếu thiên bẩm trên giường, làm một trận là xong hết?” Cố Tuế nhíu mày.

Tôi cười lớn, tất nhiên là không phải.

Tôi kể cho Cố Tuế nghe về trải nghiệm công việc của mình.

Năm đó tôi phải liều mạng mới chen chân được vào công ty hàng đầu này, Bùi Lệ là một thiếu gia giàu có lại tài năng, tuổi còn trẻ đã làm đến chức giám đốc.

Giữa chúng tôi không chỉ chênh lệch về tuổi tác, mà còn là trải nghiệm, tiền bạc và địa vị.

Thế nhưng tình yêu cứ thế ập đến bất ngờ.

Trong một chuyến công tác, Bùi Lệ mời tôi uống rư/ợu.

Chúng tôi đã lăn vào nhau.

Tôi cứ tưởng đó là sự khởi đầu của một câu chuyện tình yêu.

Thế nhưng suốt ba năm, chúng tôi chỉ duy trì mối qu/an h/ệ bạn giường không thể lộ diện.

Sự yêu thích về sinh lý dần vượt quá giới hạn, có lẽ nửa thân dưới đã khuất phục.

Nhưng nửa thân trên vẫn đang kháng cự, trái tim cao ngạo kia vẫn luôn soi xét tôi.

Mãi đến năm thứ ba, anh ta mới như thể bố thí sau khi đã cân nhắc lợi hại, gật đầu x/ác nhận “mối qu/an h/ệ yêu đương” của chúng tôi.

“Yêu đương công sở là điều cấm kỵ, anh không thể là người đi đầu phá vỡ quy tắc, chúng ta chỉ có thể giấu kín mối qu/an h/ệ, không được công khai.”

Tôi đã từng nghĩ đến việc rời đi, nhưng công ty là công ty hàng đầu trong ngành.

Tôi không nỡ, tôi muốn thăng tiến lên chuyên gia rồi mới rời đi, ít nhất là phải có sức cạnh tranh trên thị trường này.

Ở bên Bùi Lệ, tôi cũng không phải là không thu được gì.

Anh ta quả thực tài năng và lý trí, là người dẫn đường của tôi trong sự nghiệp.

Chỉ là tôi muốn quá nhiều, dây dưa không rõ ràng với anh ta, cuối cùng lại chẳng có được gì cả.

Nhưng tôi đã quên mất, đối với Bùi Lệ, tôi chưa bao giờ là người không thể thay thế.

Đặc biệt là sau khi Trần Nhân xuất hiện - cô ta trẻ hơn tôi, gia cảnh ưu việt, sinh ra đã ở cùng đẳng cấp với Bùi Lệ.

Khi Bùi Lệ nhìn cô ta, trong mắt anh ta có sự ngưỡng m/ộ và bao dung dành cho người cùng tầng lớp.

Tôi tự hỏi, nếu là Trần Nhân, Bùi Lệ sẽ không ngại ngần việc bị lộ chuyện ở bên cô ta.

Có lẽ anh ta chỉ đơn giản cảm thấy “tôi” không xứng đáng để anh ta phá vỡ quy tắc mà công khai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng khóc nữa Lão Kỷ, tuổi ba mươi của cậu chính là nữ chính trong truyện sảng văn đấy

Chương 7
Giới thiệu: Ở tuổi ba mươi, Cố Tuế vừa thất nghiệp lại vừa chia tay, đúng lúc cuộc đời tăm tối nhất thì cô gặp lại chính mình năm mười tám tuổi. Cố Tuế thời trẻ giống như một ngọn lửa, dạy cô cách dũng cảm đối mặt với gã tổng tài tồi tệ, bước ra khỏi vùng an toàn để tái sinh trong một lĩnh vực mới. Từ mối tình công sở đầy nhẫn nhịn đến hình ảnh một nữ hiệp độc lập, tự tin, đây là hành trình tự cứu rỗi sâu sắc nhất. Để bạn một lần nữa tin rằng, người có thể cứu rỗi bạn mãi mãi chính là bản thân bạn của ngày hôm nay, người luôn tiến về phía trước không chút do dự.
4