Người duy nhất có thể kéo tôi ra khỏi vũng bùn, chỉ có chính tôi của năm mười tám tuổi, kẻ luôn đ/âm sầm vào mọi thứ. Trên thế giới này, người yêu tôi nhất, người luôn khẳng định mọi giá trị của tôi, mãi mãi là chính bản thân tôi.
Chỉ có tôi của năm mười tám tuổi mới khẳng định giá trị của một tôi ba mươi tuổi đang thất bại.
Ngành nghề mới là một quá trình tái tạo đầy đ/au đớn như l/ột da rút xươ/ng. Những cuộc họp xuyên quốc gia, đàm phán bằng tiếng Anh, lệch múi giờ khiến ngày đêm đảo lộn... tôi như một miếng bọt biển khô khốc, đi/ên cuồ/ng hút lấy nước trong lĩnh vực mới.
Sự thật chứng minh, khi thoát khỏi sự che chở và chèn ép của Bùi Lệ, tôi vẫn có thể tự mình làm cho sự nghiệp rực rỡ.
Ngay khi tôi đang tiến lên với khí thế không gì cản nổi, Bùi Lệ đã cúi cái đầu kiêu ngạo của anh ta xuống.
Vừa chốt xong một đơn hàng lớn tại khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, bước ra khỏi tòa nhà công ty mới, tôi đã thấy Bùi Lệ đứng đợi trong gió lạnh. Đáy mắt anh ta đầy tia m/áu, bộ vest nhăn nhúm, chẳng còn vẻ tổng tài cao ngạo như ngày nào.
Nhìn thấy dáng vẻ đầy khí thế của tôi, anh ta thậm chí còn có chút lúng túng.
“Tuế Tuế...” Giọng anh ta khản đặc, cố gắng nắm lấy tay tôi.
“Em thực sự không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”
Tôi bình tĩnh tránh né cái chạm của anh ta.
“Bùi Lệ, tôi nói thật lòng, chúng ta đã chia tay rồi.”
“Em thấy chỗ nào không hài lòng, anh sẽ sửa! Em để ý Trần Nhân, anh sẽ đuổi cô ta đi. Em thấy không công bằng, anh có thể bù đắp cho em bằng những thứ khác.”
Lần này Bùi Lệ thực sự hoảng lo/ạn, anh ta nhìn tôi chằm chằm, hốc mắt đỏ hoe.
“Tuế Tuế, anh chưa từng nghĩ cuộc đời mình sau này sẽ không có em.”
Nhìn vẻ thâm tình ấy, lòng tôi lại chẳng hề gợn sóng.
Đã từng yêu sao? Tất nhiên là có. Suốt bảy năm trời.
Anh ta quả thực là cái cây đại thụ tốt nhất mà tôi có thể bám vào trong rừng rậm lợi ích, chúng tôi cũng từng có những khoảnh khắc yêu nhau.
Nhưng, thì đã sao chứ?
“Bùi Lệ, chuyện này không liên quan đến Trần Nhân, cũng chẳng liên quan đến chức vị anh cho tôi.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng.
“Là vì trong mối qu/an h/ệ này, tôi đã phải chịu đựng quá nhiều sự bất công và bạo hành lạnh. Anh tận hưởng sự cống hiến của tôi, nhưng lại dùng sự kiêu ngạo của anh để tước đoạt lòng tự trọng của tôi hết lần này đến lần khác.”
“Tôi quá tủi thân rồi.”
Tôi khẽ nói, trong đầu hiện lên hình ảnh Cố Tuế của năm mười tám tuổi đầy phóng khoáng ở nhà. Tôi của năm mười tám tuổi đã tự nhủ với mình rằng, con người không nên chịu đựng những nỗi ấm ức như vậy.
“Tuế Tuế...” Bùi Lệ đứng ch/ôn chân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch. “Xin lỗi em, Tuế Tuế.”
“Đừng đến tìm tôi nữa, Bùi Lệ.”
Tôi không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, xoay người bước về phía màn đêm rộng lớn thuộc về riêng mình.
Gió đêm đó rất lạnh, nhưng cuộc đời tôi lại nóng bỏng hơn bao giờ hết.
Đẩy cửa vào nhà, Cố Tuế mười tám tuổi đang ngồi trên ghế sofa, thấy tôi về liền vội vàng chạy tới.
“Thế nào? Không mềm lòng chứ?”
Tôi nhìn đôi mắt sáng ngời của nó, mỉm cười lắc đầu: “Từ chối rồi.”
“Làm tốt lắm!” Cố Tuế thở phào nhẹ nhõm, ôm ch/ặt lấy tôi.
“Nhớ kỹ nhé,” nó tuyên bố dõng dạc bên tai tôi, giọng điệu đầy sự kiêu hãnh và kiên định của tuổi mười tám. “Tuyệt đối không được tha thứ cho anh ta! Chị chính là chị, phải làm một Cố Tuế thuộc về chính mình!”
Nó buông tôi ra, lùi lại hai bước. Ánh mắt nó lướt theo bộ đồ công sở chỉn chu của tôi rồi dừng lại ở đôi mắt tôi. Trên khuôn mặt giống hệt tôi nhưng không hề có chút u ám nào, nở một nụ cười rạng rỡ vô cùng.
“Thật ra, kết hôn hay không chẳng quan trọng đâu. Dù là ba mươi, bốn mươi hay tám mươi tuổi, chỉ cần chị không muốn, đời này không kết hôn cũng chẳng sao cả!”
“Nhưng chị phải hứa với em, vứt bỏ những quy tắc linh tinh đó, vứt bỏ ánh mắt của người khác, chị phải vui vẻ hạnh phúc mỗi ngày.”
Nó bước tới, khẽ chạm vào trán tôi, vô cùng quả quyết.
“Chị phải có dũng khí tiến về phía trước mãi mãi, giống như hồi đó dám m/ua tấm vé ghế cứng đứng để tới Bắc Kinh vậy.”
Nhìn nó, hốc mắt tôi nóng ran, gật đầu thật mạnh.
Đêm đó, chúng tôi uống cạn một chai rư/ợu vang. Trò chuyện về tương lai, về những hoài bão đã bị tôi lãng quên từ lâu, về việc làm sao để lưu lại dấu ấn của tôi trên mọi góc cạnh của bản đồ thế giới.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu vào phòng khách, tôi tỉnh dậy trên ghế sofa. Cửa phòng ngủ phụ mở toang, bên trong sạch sẽ, không hề có lấy một dấu vết dư thừa nào.
Cố Tuế mười tám tuổi đã rời đi lặng lẽ như lúc nó đột ngột xuất hiện. Nhưng tôi không h/oảng s/ợ, cũng không buồn bã. Bởi vì tôi biết nó không hề đi đâu cả. Sau khi x/ác nhận tôi đã đủ mạnh mẽ, nó đã quay trở lại cơ thể tôi, hóa thành những góc cạnh sắc bén trong xươ/ng m/áu mà tôi sẽ không bao giờ đá/nh mất nữa.
Hiện tại, tôi ba mươi tuổi, đ/ộc thân, vừa bắt đầu một sự nghiệp mới trái ngành.
Phía trước tôi là con đường bằng phẳng, là cánh đồng hoang rộng lớn.
Là tuổi ba mươi dũng cảm tiến về phía trước!