“Xem ra hoàng tỷ đã chọn con đường thứ hai.”
Hắn vung tay, các thị tùng đồng loạt rút đ/ao, vây lấy tôi.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đ/ao áp sát, bên ngoài viện truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề, theo sau đó là giọng của Trịnh Vân.
“Bảo vệ điện hạ!”
Sắc mặt Tiêu Hoài Cẩn thay đổi: “Ngươi có chuẩn bị?”
Tôi nhìn hắn, cong môi.
“Ngươi tưởng ta tin ngươi sao?”
Tiêu Hoài Cẩn thất bại rồi.
Từ nhỏ tôi đã biết anh chị em của mình là đối thủ, giữa chúng tôi sẽ không bao giờ có tình cảm.
Cho nên dù hắn giả vờ nhút nhát đến đâu, tôi cũng sẽ không tin hắn.
Tôi chỉ là không thích gi*t người mà không có lý do.
Thích khách nước Hạ bị gi*t hơn nửa, số còn lại bị ấn xuống đất, như một xâu châu chấu bị xâu lại.
Khi Tiêu Hoài Cẩn bị kéo đi vẫn còn giãy giụa, miệng hét lớn: “Ta là hoàng tử-- các ngươi dám động đến ta--”
Tôi sai người đổ th/uốc c/âm cho hắn, phế bỏ tay chân.
Ngày gửi hắn sang nước Hạ, hắn bị người ta khiêng nhét vào xe ngựa, miệng ú ớ, trong mắt đầy vẻ k/inh h/oàng.
Tôi đứng trên lầu thành, nhìn xe ngựa biến mất ở cuối con đường quan đạo.
Nhị công chúa nước Hạ là kẻ háo sắc, sau khi nhìn thấy chân dung của Tiêu Hoài Cẩn thì ngày đêm thương nhớ, riêng tư nhắn người gửi lời, nói chỉ cần người đến nơi, nàng ta ắt có hậu tạ.
Tôi thành toàn cho nàng ta, cũng coi như thành toàn cho tâm huyết của Tiêu Hoài Cẩn.
Hắn vốn định gửi tôi sang đó.
Phía phủ họ Lục, khi quan binh xông vào, Lục D/ao đang ngồi trước gương chải chuốt.
Trên bàn bày sẵn một bộ áo cưới đỏ rực, son phấn bày thành hàng, chắc hẳn nàng ta vẫn còn đang mơ giấc mộng hoàng hậu.
Tiêu Hoài Cẩn hứa, sau khi việc thành, sẽ lập nàng làm hậu.
Lục thị lang quỳ trên đất dập đầu, nói tất cả đều là Lục D/ao tự ý làm càn, ông ta không hề hay biết.
Nhưng mưu sát Hoàng thái nữ là tội đại nghịch bất đạo, không phải cứ nói không biết là rũ bỏ được.
Phụ hoàng hạ chỉ, Lục gia cả nhà bị lưu đày.
Lục thị lang nằm vật trên đất, như thể bị rút hết xươ/ng cốt.
Khi thẩm vấn Lục D/ao, tôi vốn tưởng sẽ tốn chút sức lực.
Nhưng nàng ta yếu đuối hơn tôi tưởng nhiều, chưa cần dùng hình đã khóc lóc khai sạch.
Ám vệ quỳ dưới sảnh, hai tay dâng một xấp giấy cung từ dày cộp, khẽ r/un r/ẩy.
Tôi nhận lấy.
Nét chữ nguệch ngoạc lộn xộn, lật tiếp về sau, chữ trên giấy càng lúc càng dày đặc.
Giáo dục bắt buộc chín năm, cấp ba, đại học, nữ tử đi học, hôn nhân tự do, mọi người bình đẳng, tiến bộ khoa học, internet, tivi, máy bay, Tô Thức, Lý Bạch, xuyên không…
Những từ ngữ đó cứ thế ùa vào mắt, chữ nào cũng biết, nhưng ghép lại với nhau lại như một ngôn ngữ khác.
Tôi cầm tờ giấy, đầu ngón tay hơi lạnh.
Những từ này kết hợp lại, như một cánh cửa đột ngột mở ra, phía sau cánh cửa là một thế giới khác.
Mà thế giới đó, vô cùng tươi đẹp.
Tôi im lặng rất lâu.
Ám vệ quỳ bên dưới, không dám thở mạnh.
Tôi lên tiếng, giọng bình thản: “Đừng để người khác biết nữa.”
Ám vệ dập đầu thật mạnh, đứng dậy lui ra ngoài.
Cửa điện khép lại.
Tôi cúi đầu, nhìn lại phần cung từ đó một lần nữa.
Ánh mắt dừng lại ở dòng chữ: “Nữ tử cũng có thể đi học, làm quan, làm bất cứ việc gì.”
Nàng ta sinh ra trong một thời đại tươi đẹp như vậy, mang theo hiểu biết của thế giới đó đến đây, nhưng những thứ học được lại chỉ dùng vào việc bám víu quyền thế.
Tôi đi gặp Lục D/ao.
Nhà giam âm u lạnh lẽo, nàng ta co ro trong góc, tóc tai rối bời, nước mắt trên mặt chưa khô.
Tôi nhìn kỹ nàng ta.
Dù đã đến bước này, giữa mày nàng vẫn còn vẻ bất khuất với hoàng quyền, trong xươ/ng tủy toát ra sự thoải mái mà người thường không có.
Thảo nào Trạng nguyên, Thám hoa, Tiêu Hoài Cẩn, hết người này đến người khác đều bị ánh mắt nàng ta níu giữ.
Như nhìn thấy một đóa hoa tự do nở rộ giữa cánh đồng hoang, ai cũng muốn hái xuống, đem về vườn của riêng mình.
“Thời đại nàng sinh ra rất tốt.”
Nàng ngẩng đầu, đáy mắt vẫn còn sót lại chút kiêu ngạo cuối cùng: “Tất nhiên! Tốt hơn nơi này gấp vạn lần!”
Tôi nhìn nàng, trong ánh mắt có sự thương hại.
“Năng lực như nàng, mà lại có được hiểu biết và khí độ như thế.”
“Thế giới của các nàng, chắc hẳn là nơi khiến người ta khao khát lắm.”
“Ta thực sự gh/en tị.”
“Nhưng nàng đến từ một thế giới bình đẳng, lại chỉ một lòng muốn yêu đương với con cháu thế gia, chỉ muốn làm hoàng hậu.”
Lục D/ao như bị ánh mắt tôi đ/âm trúng, nàng phản bác: “Ngươi hiểu cái gì, người không vì mình, trời tru đất diệt.”
“Ta vốn dĩ nên yêu bản thân mình hơn.”
“Ta muốn sống tốt thì có gì sai?”
Nhìn gương mặt không phục đó, tôi bỗng thấy không còn gì để nói với nàng ta nữa.
Tôi thực sự muốn giao lưu với những người thay đổi lịch sử mà nàng ta viết ra, tiếc là không gặp được.
Tôi đưa tay về phía ngoài cửa.
đ/ộc rư/ợu được dâng lên.
Lục D/ao cười một tiếng, cầm chén rư/ợu uống cạn.
“Cổ đại không vui chút nào.”
Nàng nói khẽ: “Ta… sẽ không đến nữa.”
Chén rư/ợu lăn lóc bên đống cỏ khô, nhà giam yên tĩnh trở lại.
Những thứ Lục D/ao nói ra, cách làm đường trắng, làm muối, giấy và thủy tinh, món nào nàng ta cũng chỉ biết đại khái.
Làm thế nào cụ thể, vẫn phải dựa vào thợ thủ công thử đi thử lại.
Tôi cho người lập một xưởng ở ngoại ô kinh thành, nh/ốt những thợ thủ công tin cậy vào đó, lệnh chỉ có một: Làm ra bằng được thì thôi.
Bản vẽ hỏa khí, tôi giao cho Hàn Ngọc Thư.
Khi hắn nhận lấy, ngón tay siết ch/ặt, khớp xươ/ng trắng bệch.
Tôi nhìn gợn sóng đ/è nén trong đáy mắt hắn, chỉ nói một câu: “Trẫm tin ngươi.”