Tôi khui một lon bia, uống một ngụm rồi nói tiếp: 【Lần đầu gặp là ở công ty, có tiếp xúc công việc với anh ấy, sau đó cũng có vài lần trao đổi.】
【Cách đây không lâu anh ấy còn chủ động giúp đỡ tôi nữa.】
Tả Vũ trả lời rất nhanh: 【Vậy cậu thấy thế nào về anh ta?】
【Cũng bình thường thôi. Anh ấy là đối tác của sếp tớ, tớ có thể có suy nghĩ gì được chứ.】
【Á?! Không phải là ông già năm sáu mươi tuổi đấy chứ?】
Tôi gửi một icon.
【Tuổi tác cũng xấp xỉ tớ thôi.】
Tả Vũ lập tức gửi một icon nghiêm túc: 【Đàn ông giàu có ở độ tuổi này, chuyện trong nhà có vợ ngoài đường có bồ là chuyện thường, tớ thấy nhiều lắm rồi.】
【Cậu phải cẩn thận đấy.】
Chú nai nhỏ trong lòng cuối cùng cũng ngừng va đ/ập.
Những bong bóng lãng mạn màu hồng trong tâm trí tan biến, tôi cũng bình tĩnh lại.
Phải rồi.
Chưa nói đến Tả Vũ.
Bản thân mình những năm qua còn thấy ít sao?
【Yên tâm đi.】 Tôi nói.
【Tớ với anh ta chỉ là công việc thôi.】
Tuần mới đến, tôi đang kiểm tra lại lịch trình cả tuần cho Tổng giám đốc Trình.
"Chiều nay là buổi thương thảo thu m/ua Hằng Thăng Bách Hóa thuộc tập đoàn Tần Thị, sáng thứ Ba là hội thảo hợp tác phát triển sản phẩm mới với Ôn Thị..."
"...Còn nữa, Chủ tịch bảo ngài thứ Sáu về nhà cũ một chuyến."
Tổng giám đốc Trình nhận lấy lịch trình, tôi nghe điện thoại.
Sau khi cúp máy, tôi mỉm cười với ông ấy: "Sáng nay, Tổng giám đốc tập đoàn Nhậm Thị, Nhậm Hoa, đến thăm đột xuất ạ."
Vì là chuyến thăm thông thường nên chỉ cần tiếp ở phòng khách là được.
Nhậm Hoa trông tinh thần khá tốt, sau vài câu xã giao liền bắt đầu thao thao bất tuyệt với Tổng giám đốc Trình về lần hợp tác tiếp theo.
Trò chuyện gần một tiếng rưỡi, lúc kết thúc cả hai vẫn còn chưa thỏa mãn.
Trần Thăng hôm qua đi chi nhánh chưa về, Văn Lê vẫn còn việc phải làm.
Tôi gật đầu với Tổng giám đốc Trình rồi tiễn Nhậm Hoa ra về.
"Tối hôm đó, cô về nhà an toàn chứ?" Nhậm Hoa đột nhiên nói.
"Cảm ơn Tổng giám đốc Nhậm đã quan tâm, như ngài thấy đấy, tôi vẫn đang đứng đây khỏe mạnh đây ạ."
"À phải rồi..."
Anh ấy ngượng ngùng gãi đầu.
Chúng tôi không nói gì thêm, im lặng bước ra khỏi thang máy.
"Tối hôm đó tôi cứ lo lắng liệu có gây rắc rối cho cô không."
Tôi nhìn anh ấy, anh ấy mím môi: "Nếu không phải tại tôi đột nhiên giới thiệu khách hàng cho Tổng giám đốc Trình, cô cũng chẳng phải đi ra ngoài giữa đêm hôm khuya khoắt..."
"Xin đừng nói vậy." Tôi lắc đầu, "Tổng giám đốc Nhậm sẵn lòng giới thiệu khách hàng cho chúng tôi là sự tin tưởng dành cho Tổng giám đốc Trình và cả công ty."
"Hơn nữa."
Khóe miệng tôi thả lỏng: "Đây vốn dĩ là trách nhiệm của tôi, không có gì là rắc rối cả."
Nhậm Hoa gật đầu.
"Không hổ danh là thư ký Chu."
Ngập ngừng một lát, anh ấy lại nói: "Tôi cảm thấy thư ký Chu bây giờ khác với lần đầu gặp mặt."
Tôi không tiếp lời, anh ấy nói tiếp: "Thư ký Chu lần đầu gặp rất nghiêm túc, còn bây giờ... thoải mái hơn rồi."
"Vì Tổng giám đốc Nhậm là đối tác quan trọng của công ty chúng tôi, thái độ nghiêm túc mới thể hiện được sự chân thành và tôn trọng của chúng tôi ạ."
"Vậy còn bây giờ?" Nhậm Hoa hỏi dồn.
"Nhậm Thị và công ty tôi hợp tác sâu rộng, tất nhiên chúng tôi sẽ dùng thái độ đối đãi với bạn tốt để đối đãi với Nhậm Thị."
Tôi chưa nói xong, Nhậm Hoa đã kích động: "Thư ký Chu."
Khoảnh khắc cửa mở, ánh nắng chiếu vào.
Làm nổi bật đôi mắt Nhậm Hoa sáng rực.
"Bây giờ, tôi là bạn của cô sao?"
Xe của Nhậm Hoa đã chờ sẵn bên đường.
Trước xe, tôi cúi người: "Nhậm Thị là bạn của Trình Thị. Tổng giám đốc Nhậm cũng là bạn của Tổng giám đốc Trình."
"--Tất nhiên cũng là bạn của tôi."
Tôi mỉm cười.
Nhậm Hoa rủ hàng mi xuống, bóng tối che khuất ánh sáng trong mắt.
"...Được."
Anh ấy quay người chui vào trong xe.
Nhìn chiếc xe đi xa, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lòng lại chùng xuống.
Vài ngày sau tôi mới rảnh rỗi chơi game, nhưng hứng thú của Tả Vũ không cao lắm, liên tục mắc lỗi.
Bị tôi chỉ ra, anh ấy nói lời xin lỗi, sau khi im lặng một hồi, anh ấy đột nhiên nói: 【Cậu còn nhớ lần trước tớ nói muốn thừa thắng xông lên không?】
【Không biết tại sao nữ thần đột nhiên trở nên xa cách với tớ.】
Tôi tạm dừng game: 【Có phải phương pháp có vấn đề không?】
【Là giao tiếp bình thường, nhưng tớ có thêm vài câu quan tâm riêng tư... Tớ cứ tưởng chúng tớ là bạn bè rồi.】
Tôi suy nghĩ một chút: 【Có phải người ta nhận ra cậu muốn theo đuổi cô ấy rồi không... Mà này, cậu đã hỏi thăm rõ ràng chưa?】
【Nữ thần của cậu rốt cuộc đã kết hôn chưa?】
【Vẫn chưa (khóc). Trước đây đã không dễ hỏi rồi, giờ lại càng không thể hỏi thẳng.】
【Cô ấy chắc chắn sẽ phản cảm.】
Tôi bắt đầu hứng thú: 【Có thể hỏi khéo để thăm dò mà.】
Tả Vũ gửi icon, tôi nói tiếp: 【Ví dụ như có thể bắt đầu từ phụ kiện... nhẫn các thứ chẳng hạn.】
【Đại sư ơi!】
Tả Vũ vô cùng kích động: 【Nếu tớ theo đuổi được, ngày cưới nhất định sẽ mời cậu đi.】
...Nghĩ xa quá rồi.
Tôi cũng không nỡ đả kích anh ấy, tiếp tục chơi game.
Lại vài ngày nữa trôi qua, dự án hợp tác giữa công ty chúng tôi và Nhậm Thị hoàn thành mỹ mãn, Nhậm Hoa mời những người phụ trách chính của dự án đến dự tiệc ăn mừng.
Tổng giám đốc Trình có việc đột xuất nên phái tôi và Trần Thăng dẫn nhân viên Trình Thị đi tham dự.
Ông ấy không có mặt, chỗ ngồi cạnh Nhậm Hoa chỉ có thể là tôi ngồi.
May mà Nhậm Hoa chỉ chào hỏi bình thường, ngay sau đó liền bắt đầu những lời khách sáo xã giao.
Trước khi dọn món lên, anh ấy đột nhiên vẫy tay.
Thư ký bên cạnh anh ấy lập tức lấy ra một chiếc túi lớn đổ lên bàn.