May mắn là tôi đến kịp lúc, xử lý được khá nhiều người, cũng vớt vát lại được chút tổn thất, hàng chân mày của Tổng giám đốc Trình cuối cùng cũng không đến mức có thể kẹp ch*t một con ruồi nữa.

"Cô làm rất tốt. Có thể về rồi."

Khi ngồi xe ra sân bay, tôi gửi tin nhắn cho Nhậm Hoa, bảo anh ấy cứ theo thời gian trên vé máy bay mà đến đón tôi là được. Nhưng có lẽ anh ấy bận việc, mãi đến trước khi lên máy bay tôi mới nhận được tin nhắn trả lời "Được".

Tôi nhìn thấy anh ấy gửi thêm một tin nữa: 【Nói mới nhớ, anh vẫn luôn dùng số điện thoại công việc để liên lạc với em.】

【Ồ, không sao. Em cũng vậy mà.】

【Vậy chúng ta đổi số điện thoại cá nhân nhé?】

【Được, anh gửi trước đi, em sắp lên máy bay rồi, phải bật chế độ máy bay đây. Xuống máy bay em sẽ thêm sau.】

Sau khi nhập tin nhắn bằng giọng nói, tôi chỉnh lại điện thoại.

Trên máy bay, nhìn những đám mây trắng ngoài cửa sổ, nghĩ đến việc xuống máy bay là có thể nhìn thấy anh, gương mặt cười của tôi hiện lên trên mặt kính.

Sau khi xuống máy bay,

Đám đông chen chúc, mãi đến khi đi tới sảnh đón khách tôi mới có thời gian lấy điện thoại ra.

Nhậm Hoa đã gửi số điện thoại qua từ lâu, còn có tin nhắn mới của anh ấy gửi cách đây 5 phút: 【Còn 10 phút nữa là đến rồi, em cứ ngồi đó đợi một lát nhé~】

Tôi lấy chiếc điện thoại còn lại ra, nhập số.

Đang nhập, động tác của tôi chậm dần lại.

Số điện thoại này trông hơi quen mắt.

Một dự cảm trỗi dậy trong tâm trí, nhịp tim tôi đ/ập nhanh hơn.

Tôi r/un r/ẩy nhấn nút tìm ki/ếm số điện thoại.

Ảnh đại diện quen thuộc hiện ra trước mắt.

Tôi từng hỏi anh ấy.

Bao nhiêu năm rồi không đổi ảnh đại diện, có ý nghĩa đặc biệt gì không?

Lúc đó anh ấy nói: 【Không có.】

【Anh chỉ đơn thuần thích bức ảnh này thôi.】

Tôi gửi lời mời kết bạn.

Phía bên kia cũng nhanh chóng đồng ý.

Nhìn giao diện quen thuộc, tôi không động đậy.

Chuông điện thoại bỗng nhiên reo lên.

"Em... Tiểu Vân-- em--"

Nghe giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia, tôi mấy lần muốn lên tiếng.

"Ừm."

"Là em đây."

Đầu dây bên kia im lặng mất nửa phút, sau đó truyền đến tiếng bước chân vội vã của Nhậm Hoa.

"Em gửi vị trí cho anh, đừng vội đi đâu cả! Anh tới tìm em ngay đây!"

"Đợi anh! Đợi anh!"

Ngay cả cuộc gọi cũng không tắt, Nhậm Hoa bắt đầu chạy.

Tôi cầm điện thoại, cảm nhận tiếng bước chân của anh.

Tiếng bước chân ngày càng gần, còn bắt đầu vang lên thành bản song tấu.

Tôi ngẩng đầu.

Nhậm Hoa vừa vặn quay đầu lại.

Tôi dang rộng vòng tay.

Anh lao tới.

Chúng tôi ôm ch/ặt lấy nhau.

"Hóa ra là em... luôn luôn là em..."

Anh vừa khóc vừa cười, nước mắt của tôi cũng chảy vào miệng.

Anh nâng khuôn mặt tôi lên, tôi cười với anh.

"Là anh thật tốt."

Một năm sau, tôi cười hì hì đưa thiệp cưới cho Tổng giám đốc Trình.

Ông ấy đảo mắt một cái, bày ra biểu cảm "Tôi biết ngay mà".

"Sau này đi tiệc tùng thì xem tình hình rồi hãy đi cùng tôi, nếu chỉ cần đi hai người thì để Tiểu Trịnh đi cùng tôi là được."

Tiểu Trịnh chính là người mới trong bộ phận thư ký trước đó.

Hóa ra đột nhiên tuyển người mới là vì chuyện này...

Tôi nhịn nửa ngày, cuối cùng thốt ra một câu: "Tổng giám đốc Trình quả là nhìn xa trông rộng."

Buổi tối về nhà, tắm rửa xong tôi bật tivi, kết nối máy chơi game.

"Trò chơi mới trông có vẻ hay đấy nhỉ."

"Ừm, anh mong chờ lâu lắm rồi."

Tôi ngồi sang một bên, nhường chỗ cho Nhậm Hoa.

Ai ngờ anh ngồi xuống xong liền kéo thẳng tôi vào lòng.

Nhậm Hoa hôn nhanh tôi một cái, cầm lấy máy chơi game.

"Bây giờ chơi được rồi."

Tôi cười tựa vào lòng anh.

Thời gian thật đẹp.

Kết thúc toàn văn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh rể muốn cưới vợ lẽ, tôi bèn tìm chồng lẽ cho chị gái

Chương 8
Tỷ tỷ gả đi được một năm thì khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, kể rằng Hầu gia muốn rước kỹ nữ thanh lâu về làm bình thê. Muội muội Thẩm Thanh Nguyên giận dữ, liền cho dán cáo thị khắp kinh thành, chiêu mộ bình phu cho tỷ tỷ, yêu cầu người đó phải văn võ song toàn, tài mạo xuất chúng. Tin tức này khiến cả kinh thành chấn động, Hầu gia tìm đến gây sự liền bị muội muội một cước đá văng. Muội muội lại đào ra chứng cứ Hầu gia tích trữ lương thực, tham ô hối lộ, dâng lên trước mặt Thái hậu. Cuối cùng, Hầu gia bị tước quan đày đi biệt xứ, tỷ tỷ thuận lợi hòa ly, mang theo nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, cùng tài tử Tạ Nghiễn vẽ nên cuộc đời mới. Đây là một câu chuyện cổ đại ca ngợi tình cảm tỷ muội thắm thiết, cùng hành trình nghịch tập báo thù đầy sảng khoái.
Báo thù
Nữ Cường
Cổ trang
6