"Không có. Con nhặt được trong thùng rác."
"……Thùng rác?"
"Vâng. Con bị đuổi ra ngoài, tìm thấy trong thùng rác."
Lại một khoảng lặng nữa.
"Cháu bị đuổi ra ngoài? Giữa trời tuyết lớn thế này? Cháu--"
Ông ấy ngập ngừng, tiếng thở càng nặng nề hơn.
"Cô bé, cháu nghe chú nói này. Cháu nói cho chú biết, hiện giờ cháu đang ở đâu? Thôn nào? Trấn nào? Chú đến đón cháu."
"Không phải," tôi c/ắt ngang lời ông, "con không phải muốn nói cho chú biết con thấy thông báo ở đâu."
"Vậy--"
"Con đang nghĩ là……" tôi siết ch/ặt ống nghe, môi lại nứt ra một tia m/áu, "……có khi con chính là cô bé đó."
Cả thế giới tĩnh lặng.
Dây điện thoại kêu o o. Gió thổi vào cái vỏ sắt của bốt điện thoại, kêu lạch cạch.
Ba giây. Năm giây. Mười giây.
"Cháu……" giọng người đàn ông không còn giống tiếng người nữa. Quá nhẹ, như sợ làm kinh động đến thứ gì đó, "cháu nói gì……"
"Thông báo tìm người nói phía bên phải cánh tay có vết bớt hình lá phong," tôi nói rất nhanh, sợ không đủ thời gian của đồng xu, "con có. Hình dạng giống hệt. Con cũng sinh tháng 1 năm 2016.
Người nhà con nói con là đứa bị lôi về. Con…… con không chắc, nhưng con muốn……"
"Cháu đang ở đâu?!"
Ông ấy gầm lên.
Không phải giọng điệu hỏi han, mà là mệnh lệnh. Cái kiểu phát đi/ên ấy.
"Trấn Thanh Hà, thôn Thạch Kiều. Bốt điện thoại công cộng trước cửa tiệm tạp hóa đầu làng."
"Cháu đợi đó! Đừng đi! Đừng nhúc nhích! -- Cháu có lạnh không? Cháu có mặc áo không? Có chỗ nào tránh tuyết không--"
"Tuýt tuýt--"
Thời gian đã hết. Thời gian đàm thoại của một đồng xu đã dùng hết.
Trong ống nghe chỉ còn tiếng bận.
Tôi treo ống nghe lại, tay lạnh đến mức không co lại được.
Đứng ngây người một lúc.
Tuyết rơi ngày càng dày, đế giày ướt sũng, chân đã không còn cảm giác.
Tôi không biết ông ấy có đến không.
Cũng không biết ông ấy bao lâu mới đến.
Cũng không biết…… sau khi đến, liệu ông ấy có nhìn thấy khuôn mặt bẩn thỉu này của tôi, cảm thấy gh/ê t/ởm rồi quay đầu bỏ đi hay không.
Thôi vậy.
Đến đâu hay đến đó.
Tôi ngồi xổm dưới bốt điện thoại, cuộn tròn người lại.
Ít nhất thì cũng đỡ hơn trong thùng rác.
Lớp vỏ sắt chắn được chút gió.
Tôi nhắm mắt lại. Trong lòng lặp đi lặp lại chuyện vừa xảy ra.
Người đàn ông đó--Trì Nghiễn Tranh.
Ông ấy đã khóc.
Một người lớn. Một người đàn ông trưởng thành ít nhất cũng ba bốn mươi tuổi khi nghe giọng nói.
Qua điện thoại, đối diện với một đứa trẻ xa lạ, khóc đến tan nát.
Thật kỳ lạ.
Tiền Đại Tráng chưa bao giờ khóc. Tiền Đại Tráng chỉ biết làm người khác khóc.
Còn người đàn ông này, nghe thấy "có thể là con gái mình"--chỉ là "có thể"--mà đã khóc thành như vậy.
Nếu là thật thì sao?
Nếu tôi thực sự là Trì Niệm D/ao thì sao?
Vậy là tôi có bố rồi.
Một người bố biết khóc.
Còn tốt hơn một người bố chỉ biết đá/nh người.
Tôi vùi mặt vào đầu gối, khóe miệng nhếch lên. Không biết có tính là cười hay không.
Vết nứt trên môi lại đ/au rồi.
Thôi, đừng nghĩ nữa. Cố gắng sống sót qua đêm nay đã.
Ông ấy mà đến thì là đến.
Ông ấy mà không đến--
Thì tôi lại vào thùng rác đợi đến sáng, rồi tính tiếp.
Đằng nào từ nhỏ đến lớn, ngày nào cũng phải nghĩ "bước tiếp theo sống thế nào". Có thêm đêm nay cũng chẳng sao.
Tôi bắt đầu đếm.
Một, hai, ba……
Đếm đến hai trăm, tôi ngủ thiếp đi.
【Chương hai】
Tôi bị ánh đèn pha làm cho tỉnh giấc.
Không phải một chiếc đèn pha, mà là một hàng.
Trên đầu gió rít gào, nhưng tiếng cửa xe, tiếng bước chân, cả tiếng người gọi đều át cả tiếng gió.
"Về phía này! Bên trái! Bốt điện thoại công cộng con bé nói!"
"Tổng giám đốc Trì, mặt đất trơn lắm, ngài--"
"Cút!"
Tiếng bước chân ngày càng gần. Không phải một người chạy, mà là mấy người cùng chạy. Nhưng người lao lên phía trước nhất, bước chân lộn xộn, gấp gáp nhất.
Tôi còn chưa mở hẳn mắt, đã bị ánh sáng chiếu thẳng vào mặt.
Đèn pin. Ánh sáng mạnh. Chiếu vào mặt tôi, tôi theo bản năng lấy tay che lại.
Tiếng bước chân dừng lại.
Tất cả âm thanh, như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Tôi nheo mắt nhìn qua kẽ tay.
Một người đàn ông đứng cách đó ba bước chân.
Cao. Rất cao. Áo khoác dài phanh ra, cúc áo sơ mi bên trong cài lệch, cổ áo bên cao bên thấp.
Khuôn mặt tôi không nhìn rõ, ngược sáng. Nhưng tôi có thể thấy tay ông ấy đang run.
Không phải cái kiểu run vì lạnh.
Là cái kiểu cầm đèn pin, luồng sáng chiếu lo/ạn xạ trên mặt tôi.
"……Là con bé sao?" phía sau có người hỏi nhỏ.
Người đàn ông không trả lời.
Ông ấy ngồi xổm xuống.
Chiếc đèn pin bị vứt bỏ. "Cạch" một tiếng rơi xuống nền tuyết, luồng sáng lăn đi thật xa.
Không còn ánh sáng mạnh, tôi nhìn rõ mặt ông ấy.
Ba mươi mấy tuổi. Khuôn mặt g/ầy dài, dưới xươ/ng gò má bị lõm vào. Hốc mắt rất sâu, đỏ hoe, trên hàng mi dưới còn đọng lại những giọt nước.
Ông ấy ngồi xổm trước mặt tôi.
Một bàn tay vươn ra.
Dừng lại giữa không trung.
Ông ấy không dám chạm vào tôi.
Tôi nhìn bàn tay lơ lửng giữa không trung đó của ông ấy. Ngón tay rất dài, đ/ốt xươ/ng rõ ràng, run lên bần bật.
"……Chú ạ?" tôi nói.
Cơ thể ông ấy run b/ắn lên. Như bị điện gi/ật.
"Cháu--" ông ấy há miệng, yết hầu chuyển động lên xuống, nhưng không thốt nổi một chữ nào.
Người mặc vest đen phía sau cầm đèn pin tới, ánh sáng chiếu lên người tôi.
Tôi biết bây giờ trông mình như thế nào.