Tóc tôi bết lại, lẫn trong đó là vụn rác. Trên mặt lấm lem bụi bẩn, má trái sưng vù một mảng. Chiếc áo bông cũ này là của thằng B/éo Tiền từ năm ngoái không mặc nữa, ống tay dài quá nửa bàn tay, phần bông dưới gấu áo lòi ra từ những chỗ rá/ch.
Đế giày đã bong keo, ngón chân cái lộ cả ra ngoài, lạnh đến mức tím tái.
Tôi thấy ánh mắt ông ấy quét từ trên mặt tôi xuống, dừng lại ở vết sưng trên má trái.
Dừng lại ba giây.
Sau đó ông quay đầu đi,
giọng nói thay đổi.
Không còn là cái giọng r/un r/ẩy lúc nãy nữa.
"Ai đá/nh."
Ba chữ. Được rít ra từ kẽ răng. Lạnh lẽo.
Người mặc vest đen phía sau không đáp lời.
Ông ấy cũng chẳng đợi ai trả lời. Ông quay lại nhìn tôi, hốc mắt đỏ hơn, đôi môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.
"Có lạnh không?"
Tôi gật đầu.
Ông ấy cởi chiếc áo khoác gió ra.
Động tác rất nhanh, gần như là gi/ật xuống. Ông choàng lên người tôi, bao bọc lấy cả cơ thể tôi. Trên chiếc áo khoác còn hơi ấm, rất nặng, như thể tôi được bọc trong một chiếc chăn vậy.
Mùi hương--
Rất dễ chịu.
Không giống mùi th/uốc lá và rư/ợu bia trên người Tiền Đại Tráng. Đó là một mùi hương sạch sẽ, không thể gọi tên.
"Chú muốn xem cánh tay của cháu," ông nói, giọng đã vững hơn một chút, nhưng đôi mắt càng đỏ hơn, "cánh tay phải. Được không?"
Tôi thò tay phải từ trong áo khoác ra.
Ông ấy nhẹ nhàng vén ống tay áo lên.
Tốc độ rất chậm. Như thể sợ làm tôi đ/au vậy.
Những vết bầm tím đó--cái mới, cái cũ, chồng chất lên nhau--tất cả phơi bày dưới ánh đèn pin.
Tôi cảm thấy những ngón tay ông ấy siết ch/ặt trên cổ tay tôi một chút. Rồi lại nới lỏng ra.
Ông tiếp tục vén ống tay lên cao hơn.
Rồi dừng lại.
Vết bớt hình lá phong.
Màu nâu, năm góc, to bằng móng tay cái.
Ông ấy nhìn chằm chằm vào vết bớt đó.
Bốn giây. Năm giây. Sáu giây--
"Tách."
Một giọt nước rơi xuống cánh tay tôi. Nóng hổi.
Ông ấy khóc.
Không có tiếng động. Chỉ có từng giọt nước rơi xuống, rơi trên cánh tay tôi, rơi trên mu bàn tay ông ấy.
"Tổng giám đốc Trì!" người phía sau gọi một tiếng, giọng điệu vừa gấp gáp vừa hoảng hốt.
Ông ấy hoàn toàn không nghe thấy.
Ông nhấc cánh tay tôi lên, ghé sát vào nhìn vết bớt đó. Sau đó dùng đầu ngón tay cái chạm nhẹ một cái.
Như thể đang chạm vào thứ gì đó dễ vỡ bất cứ lúc nào.
"Niệm."
Giọng ông ấy vỡ vụn.
"Niệm… là bố… bố đến rồi…"
Cả người tôi cứng đờ.
Không phải cái cứng vì lạnh.
Mà là một cảm giác cứng đờ chưa từng có, không biết phải phản ứng thế nào.
"Niệm"--cái tên này chưa từng có ai gọi tôi.
"Bố"--từ này chưa từng thuộc về tôi.
Ông ấy buông cánh tay tôi ra, hai tay nâng khuôn mặt tôi lên. Lòng bàn tay rất nóng, áp vào khuôn mặt lạnh cóng của tôi, nóng đến mức bỏng rát.
"G/ầy đi rồi… bẩn rồi… bị thương rồi…"
Ông lẩm bẩm, mỗi một chữ thốt ra, nước mắt lại rơi xuống.
Tôi nhìn khuôn mặt ông.
Đây là khuôn mặt đã "tìm ki/ếm suốt bảy năm".
Những nếp nhăn ở đuôi mắt rất sâu. Dưới hốc mắt thâm quầng. Đôi môi nứt nẻ.
Trông ông ấy già hơn Tiền Đại Tráng. Nhưng Tiền Đại Tráng mới chỉ ngoài ba mươi.
Bảy năm.
Tìm một người suốt bảy năm.
Tôi bỗng thấy cay mũi.
Không phải vì ông ấy khóc. Mà là vì--lúc nãy tôi đã định lừa ông ấy.
Tôi vốn không chắc mình có phải là Trì Niệm D/ao hay không. Tôi vốn chỉ muốn tìm một mái nhà không đá/nh đ/ập mình.
Nhưng ông ấy khóc như thế này--
Tôi bỗng thấy mình vừa làm một việc vô cùng x/ấu xa.
"Chú, chú ơi," tôi nói, giọng r/un r/ẩy, "con không chắc mình có phải là cô bé đó không… ngộ nhỡ nhầm người…"
Ông lắc đầu.
Lắc đầu như kẻ đi/ên.
"Không nhầm đâu. Không nhầm đâu." Ông ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng, lực mạnh đến mức khiến xươ/ng sườn tôi kêu răng rắc, "Bố chỉ cần nhìn một cái là biết ngay. Con là Niệm. Con là Niệm của bố."
Cằm ông ấy tựa lên đỉnh đầu tôi, lồng ngựk rung lên.
Tôi bị kẹt trong đó, cả khuôn mặt vùi vào cổ áo sơ mi của ông.
Trong hơi thở toàn là mùi hương sạch sẽ đó.
Ấm áp.
Tôi chưa từng được ai ôm như thế này.
Ngay cả chăn cũng chưa từng quấn ch/ặt lấy tôi như vậy.
Tay tôi, do dự chạm lên lưng ông ấy một chút.
Rồi lại rụt về.
Ông ấy cảm nhận được.
Ông ôm tôi ch/ặt hơn nữa.
"Không sao rồi…" giọng ông khàn đến mức gần như không nghe thấy, "bố đến rồi… không ai có thể b/ắt n/ạt con được nữa…"
Tôi nắm ch/ặt lấy vạt áo sơ mi phía sau lưng ông.
Các khớp ngón tay lạnh đến cứng đờ, không thể co lại được. Nhưng tôi vẫn cố sức nắm.
Rất ch/ặt.
Như sợ ông ấy chạy mất vậy.
Phía sau có người đang gọi điện thoại: "Thông báo cho phu nhân, tìm thấy rồi--vâng--vâng--vẫn còn sống--"
"Tổng giám đốc Trì, lên xe trước đi, đứa trẻ lạnh cóng rồi--"
Ông đứng dậy.
Là bế tôi đứng dậy. Một tay đỡ lưng tôi, một tay nâng chân tôi. Cả người tôi co quắp trong lòng ông, như một cục bông rá/ch.
Đi được hai bước, ông cúi đầu nhìn tôi.
"Niệm," ông nói, "con có đói không?"
Tôi ngẩn người.
Bụng tôi kêu lên đúng lúc.
"Ọc--"
Tiếng kêu rất lớn. Trong đêm tuyết tĩnh lặng, nghe cực kỳ rõ ràng.
Ông ấy cười.
Là cái kiểu cười mũi vẫn còn đỏ, nước mắt vẫn còn đọng, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được mà nhếch lên. Rất x/ấu. Nhưng trông thì--
Rất vui.
"Đưa con bé đến b/ệnh viện," ông nói với người phía sau,
bước chân nhanh hơn, "rồi bảo người mang đồ ăn đến. Con bé thích ăn gì--"
Ông bỗng dừng lại.
Cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng qua một nỗi đ/au.
Ông không biết con gái mình thích ăn gì.