Không phải kiểu hồng chói mắt. Mà là một màu hồng rất nhạt, giống như màu cánh hoa anh đào rơi trên mặt nước.

Giường rất lớn. Lớn hơn cả ở phòng b/ệnh. Trên giường trải bộ ga đệm màu trắng, chất đầy năm sáu con thú bông--thỏ, gấu, cá voi.

Cửa sổ đối diện thẳng với ánh nắng. Trên bậu cửa sổ đặt một chậu cây xanh nhỏ.

Góc tường có giá sách. Vẫn còn trống--chờ tôi tự lấp đầy.

Còn có một chiếc bàn học. Màu trắng, trên ghế đặt một chiếc đệm ngồi màu hồng.

Trên sàn trải một tấm thảm lông.

Tôi cởi dép lê, bước chân lên.

Các ngón chân lún xuống.

Mềm mại như đang dẫm lên bông vậy.

"Con thích không?" Tưởng Nguyệt đứng sau lưng tôi hỏi.

Tôi không quay đầu lại.

Bởi vì tôi đang cố nhẫn nhịn.

Sống mũi cay xè. Hốc mắt nóng bừng. Nhưng tôi không muốn khóc.

Tôi--Tiền Niệm--không đúng, tôi là Trì Niệm D/ao, không khóc.

Ở nhà họ Tiền bị đá/nh bao nhiêu lần còn chẳng khóc.

Bây giờ càng không có lý do để khóc.

Nhưng con thỏ màu hồng kia--

Nó đặt ngay cạnh gối.

Đôi mắt tròn xoe, miệng kh//âu thành một đường cong mỉm cười.

Nó đang cười với tôi.

Tôi bước tới, cầm nó lên.

Ôm vào lòng.

Nó mềm.

Cái mềm này khác với chiếc chăn. Đây là loại mềm mại sinh ra là để được ôm.

"Cái đó mẹ vừa bảo người ta m/ua đấy," Tưởng Nguyệt bước tới, "nếu con không thích màu hồng thì mẹ có thể đổi--"

"Không đổi."

Tôi ôm ch/ặt con thỏ vào lòng.

"Con thích ạ."

Hơi thở của Tưởng Nguyệt run lên.

Sau đó bà ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

"Sau này muốn gì cứ nói," bà nói, giọng nghẹn lại trong tóc tôi, "cái gì cũng có. Cái gì cũng cho con."

Tôi ôm con thỏ, được bà ôm từ phía sau.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi trên tấm thảm, rơi trên người chúng tôi.

Ấm áp.

Tất cả đều ấm áp.

Tôi nghĩ: Đây có lẽ chính là "nhà".

Không phải kiểu nhà khiến người ta sợ hãi, lúc nào cũng có thể bị đá/nh đ/ập.

Mà là kiểu nhà khiến người ta muốn ở lì trong đó, không muốn bước chân ra ngoài.

Tôi nắm ch/ặt lấy tai con thỏ.

Quyết định rồi.

Cái nhà này, tôi nhất định phải giữ lấy.

Đừng hòng ai đuổi tôi đi thêm lần nào nữa.

【Chương sáu】

Ngày thứ ba ở nhà mới, tôi phát hiện ra một vấn đề.

Trì Nghiễn Tranh và Tưởng Nguyệt--không đúng, bố và mẹ--quá cẩn trọng rồi.

Nói thế nào nhỉ.

Chính là kiểu--tôi vừa vươn tay định lấy cái cốc trên cao,

chưa kịp kiễng chân lên thì "vèo" một cái, ba người lao tới. Một người đưa cốc, một người đỡ eo, một người đứng bên cạnh dang rộng hai tay sẵn sàng đón.

Tôi chỉ muốn uống một cốc nước thôi mà.

Còn cả chuyện ăn uống nữa.

Ngày đầu tiên còn ổn, cháo với trứng hấp.

Từ ngày thứ hai, món ăn trên bàn bắt đầu nhiều lên.

Đến ngày thứ ba--

Tôi ngồi trước bàn ăn, trước mặt bày biện: Sườn kho, cá vược hấp, tôm xào trứng, th!t bò xào bông cải xanh, canh cà chua trứng, bát sữa chua trái cây, một bát cơm trắng.

Chỉ một mình tôi ăn.

Trì Nghiễn Tranh ngồi đối diện uống cà phê đen, xem điện thoại.

Tưởng Nguyệt ngồi bên cạnh, chống cằm nhìn tôi.

Cả bàn đồ ăn bày ra trước mặt tôi như một buổi triển lãm vậy.

"...Tất cả chỗ này là của con ạ?"

"Ừ. Chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn đấy. Con g/ầy quá, phải bồi bổ."

Tôi gắp một miếng sườn bỏ vào miệng.

Ngon.

Vị ngọt mặn, th!t chỉ cần mút nhẹ là rời khỏi xươ/ng.

Tôi lại gắp thêm miếng nữa.

Đang ăn thì Tưởng Nguyệt cầm khăn giấy, rướn người tới lau khóe miệng tôi.

Sau đó Trì Nghiễn Tranh đặt điện thoại xuống, gắp cho tôi một miếng cá, xươ/ng đã được lọc sạch sẽ.

Rồi cô giúp việc bê một bát canh nóng đặt bên cạnh: "Tiểu thư, uống chút canh cho ấm bụng ạ."

Đôi đũa của tôi lơ lửng giữa không trung.

Bên trái Tưởng Nguyệt đang đưa khăn giấy.

Bên phải cô giúp việc đang đưa canh.

Đối diện Trì Nghiễn Tranh lại gắp một miếng tôm bỏ vào bát tôi.

Bị bao vây từ ba phía.

Tôi hít sâu một hơi.

"Con--có thể tự ăn được không ạ?"

Cả ba người đồng loạt nhìn tôi.

"Ý con là--mọi người đừng nhìn con ăn được không ạ?" Tôi nói, "Có chút..."

Có chút cảm giác giống như động vật trong sở thú bị vây quanh xem ăn vậy.

Tưởng Nguyệt cười, tựa lưng ra sau: "Được, không nhìn nữa."

Bà cầm điện thoại lên giả vờ xem, nhưng tôi liếc thấy màn hình của bà đang tắt ngóm.

Trì Nghiễn Tranh cũng cúi đầu tiếp tục uống cà phê.

Nhưng cứ mười giây ông lại ngước mắt lên một lần.

Tôi coi như không thấy.

Cúi đầu cắm cúi ăn cơm.

Ăn được nửa chừng thì điện thoại reo. Là của Trì Nghiễn Tranh.

Ông bắt máy, nghe hai câu, biểu cảm thay đổi.

"Cái gì?--Dựa vào đâu mà ả--"

Ông hạ thấp giọng, đứng dậy bước ra ban công. Kéo cửa kính lại.

Tôi nhìn ông đi lại trên ban công, một tay cầm điện thoại, tay kia nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm.

Tưởng Nguyệt cũng để ý thấy. Bà đặt điện thoại xuống, nói với tôi: "Con cứ ăn từ từ nhé. Mẹ qua xem sao."

Bà bước tới cửa ban công,

khẽ kéo hé một khe hở.

Tôi dỏng tai lên nghe.

"...Lưu Quế Hoa đang làm lo/ạn ở đồn công an, bảo con bé là do ả bỏ tiền ra m/ua, ả nuôi bảy năm rồi nên có tình cảm, yêu cầu được gặp con bé--"

"Gặp cái đầu ả ấy!" Giọng Trì Nghiễn Tranh đột ngột cao vút lên.

Tưởng Nguyệt cũng nổi cáu.

"Ả có mặt mũi nói là có tình cảm sao?! đá/nh con bé đến mức nứt xươ/ng mà bảo là có tình cảm sao?!"

"Anh đã nói với luật sư rồi, không thể đồng ý bất kỳ hình thức tiếp xúc nào--"

"Không phải vấn đề đồng ý hay không! Em muốn kiện thêm! Nộp tất cả ảnh chụp vết thương ng/ược đ/ãi lên! Cho ả ngồi tù thêm mười năm nữa!"

"Đang làm rồi. Nhưng bên kia cũng thuê luật sư--"

"Luật sư nào mà dám nhận loại vụ án này chứ?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh rể muốn cưới vợ lẽ, tôi bèn tìm chồng lẽ cho chị gái

Chương 8
Tỷ tỷ gả đi được một năm thì khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, kể rằng Hầu gia muốn rước kỹ nữ thanh lâu về làm bình thê. Muội muội Thẩm Thanh Nguyên giận dữ, liền cho dán cáo thị khắp kinh thành, chiêu mộ bình phu cho tỷ tỷ, yêu cầu người đó phải văn võ song toàn, tài mạo xuất chúng. Tin tức này khiến cả kinh thành chấn động, Hầu gia tìm đến gây sự liền bị muội muội một cước đá văng. Muội muội lại đào ra chứng cứ Hầu gia tích trữ lương thực, tham ô hối lộ, dâng lên trước mặt Thái hậu. Cuối cùng, Hầu gia bị tước quan đày đi biệt xứ, tỷ tỷ thuận lợi hòa ly, mang theo nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, cùng tài tử Tạ Nghiễn vẽ nên cuộc đời mới. Đây là một câu chuyện cổ đại ca ngợi tình cảm tỷ muội thắm thiết, cùng hành trình nghịch tập báo thù đầy sảng khoái.
Báo thù
Nữ Cường
Cổ trang
6