Từ Cẩn Chi chậm rãi đứng dậy, chằm chằm nhìn chị.

"Nàng thật sự muốn tuyệt tình đến mức này sao?"

Trong đôi mắt ấy có sự phẫn nộ, có không cam lòng, và còn có một tia... hối h/ận?

Hắn nhìn chị rất lâu, bỗng nghiến răng:

"Thẩm Thanh Y, nàng làm ra chuyện không biết liêm sỉ này mà còn muốn hòa ly? Nàng cứ chờ mà bị cả thành phỉ nhổ đi."

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

Chị ngồi dưới hành lang ngẩn người, ta đi tới ngồi cạnh chị.

Chị tựa đầu vào vai ta, lí nhí nói một câu: "A Nguyên, ta sợ."

"Sợ cái gì?"

"Sợ bước này ta đi sai, liên lụy đến muội và cha mẹ."

Ta đưa tay ôm lấy vai chị:

"Chị, hãy nhớ lấy một câu, trên đời này không có việc gì mà Thẩm Thanh Nguyên ta không giải quyết được.

"Từ Cẩn Chi nếu dám động đến một sợi tóc của nhà họ Thẩm, ta sẽ khiến phủ Tĩnh Viễn Hầu của hắn không bao giờ ngẩng đầu lên được ở thành Lâm An nữa."

Chị không nói gì, chỉ vùi mặt vào vai ta.

Ta vỗ vỗ lưng chị, ngẩng đầu nhìn cây hải đường trong sân.

Hoa sắp rụng hết, gió thổi qua là một cơn mưa đỏ.

Ba ngày sau, bình thê của phủ Tĩnh Viễn Hầu là Liễu Như Yên vẫn vào cửa.

Từ Cẩn Chi cuối cùng vẫn nạng cô ta vào.

Chỉ là không mở yến tiệc, lặng lẽ một chiếc kiệu nhỏ được khiêng vào từ cửa sau.

Nghe người ta nói, Liễu Như Yên vừa vào phủ đã khóc.

Chê ấm ức, chê không có mặt mũi, làm cả phủ trên dưới gà bay chó sủa.

Ta nghe tin này xong liền cười hồi lâu.

Nạng một kỹ nữ lầu xanh làm bình thê, còn muốn cả thành người ta chúc mừng cho hắn?

Nằm mơ à.

Ta đang cảm thấy hả hê, quản gia bỗng hớt hải chạy vào.

"Nhị tiểu thư, không xong rồi, Tĩnh Viễn Hầu dâng sớ lên cung, nói nhà họ Thẩm lấy nữ tử làm lo/ạn lễ nghi, tổn hại phong hóa, xin Thái hậu nương nương hạ chỉ quở trách."

Ta sững sờ, rồi cười lạnh.

Từ Cẩn Chi à Từ Cẩn Chi, ngươi đường đường là một Hầu gia, vậy mà đem chuyện nhà đi kiện tận trước mặt Thái hậu sao?

Được, ngươi muốn làm lớn chuyện phải không?

Vậy thì ta sẽ chơi cùng ngươi một vố lớn hơn.

Đêm đó, ta nh/ốt mình trong thư phòng suốt hai canh giờ.

Đợi đến khi ta lật tung hết sổ sách bẩn của Từ Cẩn Chi bày ra trên bàn, trăng đã lặn về tây.

Chị đẩy cửa bước vào, tay bưng một bát chè trôi nước nóng hổi.

Chị không nói gì, đặt bát xuống bên tay ta.

Ta cúi đầu nhìn bát chè, những viên tròn trắng trẻo nổi trong nước đường đỏ, bên trên rắc một lớp hoa quế khô.

Ta múc một viên cho vào miệng, là do chính tay chị nặn.

Ăn xong, ta đặt bát xuống, hỏi chị:

"Chị, chị thật sự muốn hòa ly sao?"

Chị không nói lời dư thừa, chỉ gật đầu nói "Ừ".

Nhưng ánh mắt chị cho ta biết chị kiên quyết đến nhường nào.

...

Sáng hôm sau, Thái hậu triệu kiến.

Ta thay bộ y phục giản dị, chải một kiểu tóc khiêm tốn, từ đầu đến chân không thể tìm ra một điểm sai sót.

Chị vốn định đi cùng ta, nhưng bị ta ấn lại.

"Chị cứ ở nhà, để Tạ Nghiễn đến cùng chị vẽ tranh, chuyện trong cung cứ để muội đối phó."

Chị nắm ch/ặt tay ta không buông, đầu ngón tay lạnh ngắt: "Thái hậu nếu giáng tội..."

Ta cười.

"Giáng tội gì? Em gái chị lớn đến chừng này, đã từng làm việc gì mà không nắm chắc phần thắng chưa?"

Chị nhìn ta, chậm rãi buông tay.

Ta mang theo cuộn "hôn thư" kia bước ra cửa.

Thái hậu gặp ta ở điện phụ, trong lòng ôm con mèo đùa nghịch.

Khi ta quỳ xuống hành lễ, ta thoáng thấy Từ Cẩn Chi ở một bên.

Hắn ngồi nghiêm chỉnh, đáy mắt chứa đầy vẻ đắc ý.

Thái hậu bảo ta đứng dậy, đặt con mèo mướp trên tay lên đầu gối, chậm rãi nói:

"Tĩnh Viễn Hầu hôm qua dâng sớ, nói chị gái ngươi một nữ gả hai chồng, tổn hại phong hóa, bảo ai gia làm chủ, ngươi nói sao?"

Ta mỉm cười: "Bẩm Thái hậu, Tĩnh Viễn Hầu có lẽ đã hiểu lầm rồi."

"Tờ cáo thị dán trên phố kia, điều ta viết đúng là 'chiêu một bình phu', nhưng đó chỉ là để chọc tức hắn mà thôi."

Thái hậu nhướng mày: "Chọc tức hắn?"

Từ Cẩn Chi lập tức xen vào: "Nàng ta nói dối, họ thậm chí đã ký cả hôn thư."

Ta nhìn hắn, cười một cái.

Sau đó từ trong tay áo móc ra cái gọi là hôn thư đó dâng lên.

"Thái hậu nương nương xin xem, đây không phải hôn thư, mà là khế ước. Nhà họ Thẩm dùng ba trăm lượng bạc làm học phí, thuê Tạ Nghiễn, Tạ tam lang vào phủ, dạy vẽ cho chị gái thần nữ."

"Tạ Nghiễn là tiến sĩ nhị giáp, thư họa song tuyệt. Chị gái thần nữ từ nhỏ yêu vẽ, sau khi lấy chồng thì bỏ bê đã lâu, thần nữ bèn mời Tạ Nghiễn dạy chị ấy vẽ, để chị ấy tìm lại sở thích, cũng là giải tỏa nỗi muộn phiền do việc anh rể nạng bình thê mang lại."

"Còn về tờ cáo thị, chẳng qua là thần nữ thấy chị gái chịu thiệt, muốn thay chị ấy trút gi/ận mà thôi."

Thái hậu nhận lấy khế ước xem hồi lâu, bỗng cười:

"Ngươi đúng là con nhóc lém lỉnh, một tờ cáo thị làm náo lo/ạn cả kinh thành, kết quả ngươi chỉ mời về cho chị gái một họa sư thôi sao?"

"Thái hậu anh minh." Ta cúi đầu.

"Thần nữ cũng là bị gi/ận quá mất khôn, anh rể muốn nạng một kỹ nữ lầu xanh làm bình thê, chị gái chịu nh/ục nh/ã như vậy chỉ biết chạy về nhà ngoại khóc."

"Thần nữ tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, chỉ muốn trút gi/ận cho chị, dọa nạt Hầu gia một chút, ai ngờ hắn đường đường là một Hầu gia, vậy mà lại tưởng thật."

Thái hậu không đáp, đặt khế ước lên án, đầu ngón tay chậm rãi gõ hai cái.

Con mèo mướp trên đầu gối bà ngáp một cái, vươn vai rồi nhảy xuống đất bỏ đi.

"Bình thê mà Từ Cẩn Chi nạng về là xuất thân từ lầu xanh sao?" Thái hậu hỏi.

"Là Liễu Như Yên, đầu bài của Tử Xuân Lâu."

Ta khựng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh rể muốn cưới vợ lẽ, tôi bèn tìm chồng lẽ cho chị gái

Chương 8
Tỷ tỷ gả đi được một năm thì khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, kể rằng Hầu gia muốn rước kỹ nữ thanh lâu về làm bình thê. Muội muội Thẩm Thanh Nguyên giận dữ, liền cho dán cáo thị khắp kinh thành, chiêu mộ bình phu cho tỷ tỷ, yêu cầu người đó phải văn võ song toàn, tài mạo xuất chúng. Tin tức này khiến cả kinh thành chấn động, Hầu gia tìm đến gây sự liền bị muội muội một cước đá văng. Muội muội lại đào ra chứng cứ Hầu gia tích trữ lương thực, tham ô hối lộ, dâng lên trước mặt Thái hậu. Cuối cùng, Hầu gia bị tước quan đày đi biệt xứ, tỷ tỷ thuận lợi hòa ly, mang theo nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, cùng tài tử Tạ Nghiễn vẽ nên cuộc đời mới. Đây là một câu chuyện cổ đại ca ngợi tình cảm tỷ muội thắm thiết, cùng hành trình nghịch tập báo thù đầy sảng khoái.
Báo thù
Nữ Cường
Cổ trang
6