Tạ Nghiễn cúi đầu nhìn một chút, rồi cầm bút sửa vệt nước đó thành màn sương trên rặng núi xa.
Chị gái ngồi bên cạnh nhìn, khóe miệng cong lên.
Ta tựa vào khung cửa ngắm nhìn hồi lâu, rồi lặng lẽ khép cửa lại.
Hoa hải đường trong sân năm nay nở đẹp lạ thường.
Gió thổi qua, sắc đỏ bay rợp cả cây.
Ta bê chiếc ghế nằm đặt dưới hành lang sưởi nắng, bên cạnh là đĩa bánh hoa quế, trà nóng tỏa làn hơi trắng.
Ta tựa lưng vào ghế, nheo mắt nhìn mấy đám mây trắng lười biếng trên bầu trời.
Chuyện sảng khoái nhất trên đời này, chẳng gì hơn việc người mà ta nâng niu trong lòng bàn tay, cuối cùng đã được một người khác đón nhận và trân trọng.
(Toàn văn hoàn)