Thế nhưng hắn không ngờ mình lại đ/au đớn đến thế, đ/au đến mức x/é lòng x/é phổi.
Thuở thiếu thời, hắn bị giam cầm tại Bắc Yên làm con tin, trong những ngày tháng tăm tối đó, để sống sót hắn đã gi*t quá nhiều người.
Năm Yến Đế ch*t, hắn liên kết với bộ hạ cũ trốn khỏi kinh đô Bắc Yên, nhưng lại gặp phục kích tại sông Tây Thủy.
Khi hôn mê bất tỉnh được người ta vớt lên từ dưới đáy sông, hắn loáng thoáng nhìn thấy gương mặt của một thiếu nữ.
Đến khi tỉnh lại thì người đã không còn, bên miệng hang chỉ còn lại th/uốc và lương khô.
Để sống sót trở về giành lấy ngôi vị, hắn nhanh chóng gạt chuyện này ra sau đầu.
Sau khi trở về Nam Lương, phụ hoàng b/ệnh nặng, huynh đệ nghi kỵ, hắn phải mất một năm mới thuận lợi đăng cơ.
Thế nhưng vua còn nhỏ, lòng người nghi ngại, quyền thần lộng hành, năm mười lăm tuổi, để thu gom quyền lực, hắn đích thân xuất chinh thảo ph/ạt Bắc Lương.
Đó là trận đá/nh lớn đầu tiên hắn tham gia, thắng lợi vẻ vang.
Năm thứ hai sau khi ngồi vững ngai vàng, hắn sai người tìm ki/ếm cô gái năm xưa khắp nơi, nhưng rốt cuộc vẫn không thu hoạch được gì.
Hắn vốn tưởng rằng không tìm được nữa, thế nhưng hai năm trước, người lại đột nhiên xuất hiện trong hậu cung.
Chỉ một ánh nhìn, hắn đã nhận ra nàng.
Sự đề phòng và tính kế bao năm qua khiến trái tim hắn còn lạnh lẽo hơn cả chiếc ngai vàng đang ngồi, hắn chẳng hề đối xử tốt với nàng.
Thế nhưng nàng là cống nữ từ nước bại trận dâng lên, để sống yên ổn trong hậu cung, nàng hết lần này đến lần khác lấy lòng nịnh nọt hắn.
Hắn thừa nhận, hắn đã nghiện rồi, dần dần sủng ái nàng.
Nhưng tất cả đều là một màn kịch được lên kế hoạch tỉ mỉ, từ đầu đến cuối nàng đều lừa dối hắn.
Hắn h/ận nàng, h/ận đến mức muốn lăng trì nàng, nhưng tại sao lại đ/au đến thế, nàng ch*t rồi, tại sao hắn lại đ/au đớn đến vậy.
Hắn luôn nhớ về thuở ban đầu hai người gặp nhau trong rừng đào, bao nhiêu đêm liền, trong đầu toàn là hình ảnh nàng ch*t không toàn thây.
Hắn hối h/ận vô số lần, giá như lúc đó đừng vạch trần nàng, đừng làm rõ mọi chuyện, cứ thế mà hồ đồ sống tiếp thì tốt biết bao.
Thế nhưng nàng luôn muốn rời xa hắn, trong đầu toàn là tính kế để trốn thoát, hắn h/ận nàng bạc tình bạc nghĩa, h/ận nàng không có lấy một chút yêu thương.
Lẽ ra bọn họ phải không ch*t không thôi, phải giày vò đến ch*t mới đúng chứ, sao có thể ch*t đơn giản như vậy.
“Vương thượng, Vương thượng c/ứu thiếp với--”
Mỹ nhân không biết mình bị làm sao, sau khi trở về ngày nào cũng chịu đựng nỗi đ/au thấu tim, vết thương bị đ/âm trễ nải không được chữa trị, lở loét mưng mủ.
Ả c/ầu x/in Vương thượng bao nhiêu lần, nhưng đến mặt còn chẳng được gặp, chỉ biết đ/au đớn gào thét bên ngoài điện.
Hôm nay cuối cùng cũng được gặp Vương thượng, nhưng ánh mắt Vương thượng nhìn ả lạnh lẽo như đang nhìn một x/ác ch*t.
Phải rồi, Yến Hòe hối h/ận rồi, hắn vô số lần nghĩ, lúc đó tại sao phải vì dỗi mà c/ứu ả, người đáng ch*t lẽ ra phải là ả mới đúng.
Mỹ nhân dù có c/ầu x/in thế nào, cuối cùng vẫn bị giam vào ngục tối, sự hànhz hạz trước khi ch*t khiến ả h/ận thấu xươ/ng bạo quân.
Ngày ả bạo b/ệnh mà ch*t, ả bò trườn muốn gặp Vương thượng lần cuối, gồng mình chờ đợi suốt một canh giờ mà chẳng có ai đến.
đ/au, đ/au quá, ả nhớ phụ thân, hậu cung Nam Lương này lạnh quá, lạnh quá đi thôi.
Bắc Lương là một nơi rất xa xôi, nay đã trở thành Lương Thành của Nam Lương.
Sau khi từ đáy vực thoát ra, ta cùng Tống Diễn Chi một đường chạy về hướng Lương Đô.
Tống Diễn Chi là tử sĩ năm xưa c/ứu ta thoát khỏi cung, bao năm qua, đều là một tay hắn chăm sóc ta.
Hai năm ở Nam Lương, nếu không có sự ủng hộ của hắn, ta căn bản không thể trụ được đến ngày rời đi.
“Tiểu thư, uống chút nước đi.”
Ta nhận lấy bình nước, nhìn quanh ngôi làng nhỏ.
Hôm đó Tống Diễn Chi lặng lẽ đưa ta rời khỏi đáy vực, chúng ta phải trốn suốt một đêm mới dám ló đầu ra khỏi thành.
Đi cũng gần nửa tháng rồi, ngôi làng hiện tại đã cách rất xa kinh đô Nam Lương.
Văn thư thông quan Thái hậu đưa ta vẫn chưa dám dùng, mấy ngày nay suy đi tính lại, ta định cư tạm tại ngôi làng này.
Ta nói ý định của mình cho Tống Diễn Chi nghe, hắn chẳng cần suy nghĩ liền đồng ý.
Hắn là tử sĩ, cả đời sống vì chủ nhân, ý chỉ của chủ nhân chính là trời.
Nay thời lo/ạn lạc, tai họa hoành hành, chúng ta đóng giả làm một đôi vợ chồng lánh nạn, thuận lý thành chương ở lại trong làng.
Tống Diễn Chi trở thành thợ săn, thường xuyên lên núi săn b/ắn.
Ta có tay nghề nấu nướng, bèn làm cơm cho hắn, Tống Diễn Chi ban đầu còn từ chối, nhưng vì quá thơm nên sau đó cũng trở nên mặt dày.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng và hạnh phúc.
Ta không biết Tống Diễn Chi nảy sinh tâm tư với ta từ lúc nào, nương tựa vào nhau bao năm nay, tâm trí ta từ lâu đã bị th/ù h/ận che lấp.
Nghe thấy hắn nói, ta sững sờ.
“Tiểu thư, là thuộc hạ vượt quá giới hạn rồi.”
Ta nhìn chàng thiếu niên tuấn tú đang cúi đầu, nhớ lại những năm tháng đồng cam cộng khổ: “A Diễn, cho ta thêm thời gian.”
“Thực Cổ đ/ộc không th/uốc nào chữa được, bạo quân không sống được bao lâu nữa đâu, tiểu thư, người nên buông bỏ th/ù h/ận, bắt đầu cuộc sống mới đi.”
Trong đầu ta bất chợt xuất hiện gương mặt ấy.
Cho đến tận ngày hôm nay, vẫn chưa có tin tức Thiên tử băng hà, Yến Hòe liệu có còn sống không?
“Ta biết, phụ hoàng năm xưa liều ch*t để ngươi đưa ta rời đi là vì muốn ta được sống tốt, hãy cho ta nghỉ ngơi thêm chút nữa, chúng ta sẽ về Bắc Lương.”
Sau khi quyết định về Bắc Lương, gương mặt băng giá của Tống Diễn Chi hiếm hoi lộ vẻ vui mừng.
Nơi đó không chỉ là nhà của ta, mà cũng là nhà của hắn, theo ta phiêu bạt mười mấy năm, có lẽ từ lâu hắn đã muốn về nhà rồi.