Từ khi đăng cơ, ngày ngày ta đều đến vấn an, thường xuyên qua thăm hỏi mẫu hậu.
Mẫu hậu có lúc gặp ta, có lúc lại từ chối, ta biết người không vui, bèn đề nghị đưa người ra ngoài dạo chơi.
Người từ chối, thường ngồi dưới gốc cây ngẩn ngơ.
Ta nghe được từ miệng mấy lão thái giám rằng mẫu hậu vốn là nữ tử Bắc Lương, ta nghĩ chắc hẳn người đã nhớ quê hương.
Phụ hoàng khi còn sống chưa từng cho phép mẫu hậu rời khỏi Nam Lương, ta suy nghĩ mấy ngày, quyết định làm trái di chỉ của phụ hoàng, đưa mẫu hậu về Bắc Lương thăm thú.
Ngày hôm đó, ta trút bỏ long bào, mặc y phục thường dân, vui vẻ đi về hướng điện Trường Lạc.
Thế nhưng vừa bước vào cửa điện, ta đã nhìn thấy mẫu hậu nằm dưới gốc cây hồng đậu, một bộ tố y giản đơn mà vẫn toát lên vẻ đoan trang cao quý.
Ta cẩn trọng bước qua lối nhỏ đi về phía đó, chưa đi được hai bước, đã nghe thấy cung nhân hầu hạ bên cạnh khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.
“Thái hậu nương nương băng hà rồi!”