Đúng kỷ niệm ba năm ngày cưới.
Tôi đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối ấm áp, thì những dòng bình luận đột nhiên hiện ra nói rằng chồng tôi ngoại tình.
【Nữ chính thật thảm, vẫn đang chăm chỉ chuẩn bị bất ngờ cho ngày kỷ niệm mà không biết nam chính đã ngoại tình rồi.】
【Phần trước yêu nhau bao nhiêu, thì phần này thực tế và đ/au đớn bấy nhiêu, ngòi bút của tác giả vẫn quá xuất sắc.】
【Không sao đâu, sau khi nam chính ngoại tình, nam phụ sẽ thừa cơ chen chân vào an ủi nữ chính đ/au khổ, cuối cùng thành công thay thế để tiếp tục ngọt ngào!】
Tay tôi run lên, vô tình làm vỡ chiếc bát lưu ly yêu thích nhất.
Mảnh vỡ vương vãi khắp sàn phản chiếu khuôn mặt bàng hoàng của tôi.
Tôi gần như thốt lên, giọng nói r/un r/ẩy:
"Không thể nào, Quý Dương yêu mình như thế, anh ấy tuyệt đối không thể ngoại tình!"
Những dòng bình luận dừng lại một giây, rồi lại cuộn trào đi/ên cuồ/ng:
【Mẹ ơi, nữ chính vậy mà có thể nhìn thấy bình luận sao?!】
【Nữ chính nếu cô thực sự nhìn thấy, thì hãy b/ắn tim cho chúng tôi đi!】
Tim tôi đ/ập như sấm, bấm ch/ặt đầu ngón tay vào lòng bàn tay, mới phát hiện ra tất cả những gì trước mắt không phải là ảo giác.
Do dự hồi lâu.
Tôi vẫn chậm rãi giơ tay lên, b/ắn một hình trái tim về phía không trung.
Bình luận lại im lặng lần nữa,
Sau đó hoàn toàn bùng n/ổ.
【Nữ chính, cô nghe chúng tôi nói đây, chồng cô thực sự ngoại tình rồi.】
【Hai người từ bạn cùng bàn thời cấp ba đến yêu nhau thời đại học, cái kết của phần trước chính là đám cưới thế kỷ của hai người.】
【Mà cuốn truyện mới của tác giả chính là phần tiếp theo của hai người, chủ yếu kể về câu chuyện nam chính ngoại tình rồi hối h/ận theo đuổi vợ, còn cô thì ở bên nam phụ c/ứu rỗi.】
【Nếu cô không tin, bây giờ cứ đến studio của nam chính mà xem, anh ta đang ở cùng với thanh mai trúc mã nữ phụ đấy.】
Lòng tôi rối bời, cả người không kìm được mà hoảng lo/ạn.
Những dòng bình luận không chỉ biết rõ từng cột mốc từ khi tôi và Quý Dương quen nhau đến khi yêu nhau, thậm chí còn chỉ ra chi tiết kiểu dáng chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.
Cho dù tôi tin tưởng Quý Dương đến đâu, cũng không khỏi lung lay.
Có lẽ... mình thực sự nên đi xem thử.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, liền không thể nào dập tắt được nữa.
Tôi vơ lấy điện thoại và chìa khóa, không kịp cả mặc áo khoác, vội vàng chạy ra khỏi nhà.
Lúc này đang là giờ cao điểm buổi tối.
Dòng xe cộ trên đường tấp nập, tôi đợi mười phút liền mà không bắt được xe.
Đúng lúc này, một chiếc sedan màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt tôi.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Chính là học thần trong lớp thời đại học, Tống Bách.
"Hướng Noãn, cậu vội vàng đi đâu vậy? Để tôi đưa cậu đi nhé."
Tôi hơi mở miệng, định lên tiếng từ chối thì một dòng bình luận đã thu hút sự chú ý của tôi.
【Hóa ra nam phụ xuất hiện ở đây! Lần nào cũng là lúc nữ chính cần giúp đỡ nhất.】
Nam phụ? Tống Bách chính là nam phụ trong miệng họ sao?
Thấy tôi ngẩn người, bình luận không kìm được mà thúc giục:
【Nữ chính mau lên xe đi, tranh thủ bây giờ tiếp xúc với nam phụ sớm một chút cũng tốt mà.】
【Đúng vậy, dù sao nam chính cũng ngoại tình rồi, vậy cô tiếp xúc với người mới thì đã sao? Đừng có gánh nặng tâm lý!】
Dưới sự thôi thúc trong lòng, tôi mang tâm trạng phức tạp ngồi lên xe của Tống Bách.
"Làm phiền cậu rồi."
Trên đường đi, tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong đầu không ngừng vang vọng những dòng bình luận đó.
Nếu Quý Dương thực sự ngoại tình như lời bình luận nói, thì tôi phải làm sao đây?
Tống Bách dường như nhận ra điều gì đó, lúc dừng đèn đỏ, anh lấy từ ghế sau ra một túi giấy đưa cho tôi.
"Ăn chút đồ ngọt đi, biết đâu tâm trạng sẽ tốt hơn?"
Chạm phải ánh mắt nghi hoặc của tôi, anh lại thong thả bổ sung:
"Trợ lý m/ua đấy, tôi không ăn mấy thứ này."
Bình luận ở bên cạnh lại bóc mẽ:
【Rõ ràng là nam phụ tự m/ua! Ngày nào tan làm anh ta cũng cố tình đi đường vòng qua dưới lầu nhà nữ chính, chỉ để tình cờ gặp mặt!】
【Hu hu hu tình yêu của nam phụ lúc nào cũng đáng trân trọng như vậy.】
Tôi cũng không từ chối, giọng khàn khàn: "Cảm ơn."
Tống Bách không nói thêm gì nữa, chỉ chuyển danh sách nhạc sang những bản nhạc piano nhẹ nhàng.
Chiếc xe cuối cùng chậm rãi dừng lại dưới lầu studio của Quý Dương.
Không đợi Tống Bách lên tiếng, tôi gần như chạy trốn đẩy cửa xe, vội vàng xuống xe.
Studio không bật đèn, yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang vọng trong sảnh.
Từng chút một, gõ vào dây th/ần ki/nh đang căng như dây đàn của tôi.
【Sao không có ai? Không đúng mà, nam chính rõ ràng đang ở đây với nữ phụ.】
Đúng lúc này, một tiếng "bộp", tất cả đèn đều được bật sáng rực.
"Surprise!"
Một vài khuôn mặt quen thuộc từ trong góc ló ra, cầm ống pháo giấy b/ắn lên không trung.
Pháo giấy rơi xuống, Quý Dương ôm bó hoa khổng lồ chậm rãi bước ra.
"Vợ à, kỷ niệm ba năm ngày cưới vui vẻ!"
Tôi ngẩn người tại chỗ, ánh mắt vô thức tìm ki/ếm.
Studio được trang trí rất đẹp, có ruy băng bóng bay, còn có tường ảnh ghi lại chặng đường tôi và Quý Dương đã đi qua.
Hoàn toàn không có cái gọi là nữ phụ nào cả, chỉ có bạn bè chung của chúng tôi.
Quý Dương nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng nói dịu dàng quen thuộc:
"Lừa em ra ngoài thật không dễ dàng chút nào, bất ngờ này... em có thích không?"
Bình luận sau một thoáng im lặng, lập tức bùng n/ổ:
【Chuyện gì thế này, sao lại không giống với kịch bản đã nói?!】
【Tác giả ra đây chịu đò/n, dám giỡn mặt với chúng tôi!】
【Liệu có phải là điềm báo không? Kịch bản ngoại tình thực tế vẫn chưa bắt đầu?】
Tôi đang đắm chìm vào những dòng bình luận, cánh tay bỗng bị kéo nhẹ.
Trong mắt Quý Dương thoáng vẻ lo lắng.