【Sửa thành cái gì rồi? Nói mau!】
【Nam chính sau khi ly hôn đã sa đọa một thời gian dài, nữ phụ leo lên cành cao rồi đ/á anh ta, nam chính phát đi/ên đ/âm ch*t cô ta rồi ngồi tù.】
【Thế còn nam phụ? Thực sự cứ như vậy thôi sao?】
【Nam phụ không lên ngôi, phía sau toàn là tuyến sự nghiệp của nữ chính. Cô ấy tự khởi nghiệp, ki/ếm tiền rồi cùng bạn thân sống một cuộc đời sung túc!】
【Hu hu hu dù không còn tuyến tình cảm, nhưng nữ chính tập trung gây dựng sự nghiệp cũng quá đỉnh, tôi cũng muốn xuyên h/ồn vào làm bạn thân của cô ấy!】
Những dòng bình luận dừng lại đột ngột.
Cho đến khi tôi và Quý Dương ly hôn, chúng cũng không xuất hiện lần nào nữa.
Thay vào đó, vài dòng chữ có định dạng khác hẳn với bình luận, lại hiện ra từ hư không.
【Chúc mừng cô, Hướng Noãn.】
【Cô đã thoát khỏi kịch bản định sẵn, trở thành nhân vật chính duy nhất của cuộc đời mình.】
【Con đường phía trước, đều phải dựa vào chính cô mà bước tiếp.】
Tôi nhìn những dòng chữ đó, ngẩn người một lúc.
Sau đó, mới nhận ra đây là lời từ biệt trang trọng của tác giả.
Tôi nhẹ nhàng và rõ ràng đáp lại:
"Cảm ơn, tôi sẽ làm được."
Dứt lời, toàn bộ chữ viết lập tức biến mất.
Những dòng bình luận từng làm phiền và tiết lộ cuộc đời tôi, như thể chưa từng tồn tại.
Hoàn toàn biến mất.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn của Tô Hạ gửi tới.
【Noãn Noãn, cậu làm xong thủ tục chưa?】
【Để chúc mừng cậu thoát khỏi bể khổ, chúng mình đi ăn đồ nướng thôi!】
Tôi cúi đầu, nhanh nhẹn gõ phím trả lời:
【Vừa xong đây.】
【Để chúc mừng cuộc đời mới, bữa tối nay nhất định phải để tớ mời.】
Nhấn nút gửi, tôi cất điện thoại đi.
Sau đó ngẩng đầu, nhìn về phía con đường phía trước mà bước từng bước một.