Tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng tim mình đ/ập dồn dập, hòa lẫn với tiếng nũng nịu trách móc của Nguyễn Điềm Điềm và tiếng cười trầm thấp của Hoắc Định Vũ ngoài cửa, mang theo một sự kí/ch th/ích quái đản khiến tôi choáng váng đầu óc.