Nhân viên nhiệt tình như lửa, một ngày lại muốn làm việc đủ tám tiếng!
Thế này thì không được, trả lương ít thế mà còn làm lâu như vậy, họ không m/ắng tôi là kẻ bóc l/ột thì thôi.
Tôi khẩn cấp yêu cầu dừng lại.
"Mọi người dạo này vất vả rồi, tất cả lại đây chơi game cùng tôi đi."
Họ lần lượt quay đầu nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ kh/inh bỉ.
Sau đó, lại quay đi tiếp tục bận rộn với công việc trong tay.
Xong rồi, tôi biết ngay là họ có ý kiến rất lớn đối với tôi mà.
Công ty vẫn chưa có doanh thu, trong tay tôi cũng chỉ còn vài trăm triệu tiền vốn khởi nghiệp.
Ai, khó xử thật.
Để trấn an mọi người, tôi đứng trên bục bắt đầu vẽ bánh vẽ.
"Mọi người yên tâm, đợi công ty ki/ếm được khoản tiền đầu tiên, tôi sẽ tăng lương cho mỗi người một vạn!"
Không ai reo hò, tất cả đều quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Giống như đang nhìn một tên l/ừa đ/ảo vậy.
Ngại quá đi mất...
"...Tôi biết mọi người dạo này đều rất mệt, vì vậy, tôi đã chuẩn bị tiền thưởng cho mỗi người."
Sau đó, tôi lấy một xấp tiền từ trong túi ra.
Khúm núm cúi đầu, nhét vào tay Hàn Kh/inh Sơn.
"Vất vả rồi vất vả rồi, chút lòng thành thôi~"
Ông ấy ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào xấp tiền, há miệng nhìn tôi.
Nuốt nước bọt: "Sếp... cái này..."
Xong rồi xong rồi...
Ông ấy chê ít!
Nhớ lại hồi còn ở công ty nhà mình, bố tôi nịnh nọt phát tiền thưởng cho nhân viên.
Kết quả bị nhân viên vô tình ném thẳng vào mặt, m/ắng té t/át: "Có chút tiền này mà cũng đòi đuổi ăn mày à?!"
Thôi bỏ đi, ai bảo tôi nghèo cơ chứ.
Tôi nhắm mắt lại,
Chuẩn bị tinh thần bị ném tiền, bị t/át tai...
Ơ?
Sao vẫn chưa ra tay?
Mở mắt ra, chỉ thấy Hàn Kh/inh Sơn rưng rưng nước mắt, môi r/un r/ẩy.
Ngay cả bàn tay cầm tiền cũng đang run lên bần bật.
Ông ấy quỳ sụp xuống đất, thành kính như một tín đồ.
Sùng bái tôi - cái tên l/ừa đ/ảo này.
"Sếp, cảm ơn sếp, có số tiền này cuộc sống gia đình lại dễ thở hơn một chút rồi, cả đời này tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho sếp!"
Hả?
Tôi nở một nụ cười không thể tin nổi.
Tiền phát xong rồi, nhân viên khóc rồi.
Bộ dạng nước mắt nước mũi giàn giụa khiến tôi cảm thấy đ/au lòng.
Không ngờ người Trái Đất lại đơn thuần như thế, ăn trọn cái bánh vẽ của tôi.
Lương tâm cắn rứt...
Một ý nghĩ đi/ên cuồ/ng trào dâng trong đầu tôi.
Tôi thề, nhất định phải nỗ lực thật nhiều, mỗi năm đều tăng lương cho họ!
Cố Khúc Mặc đi đến bên cạnh tôi: "Sếp, công việc trong tay em làm xong rồi, còn việc gì cần em làm nữa không?"
"Làm tốt lắm, cậu đúng là tuyệt vời!"
Bố tôi nói, khi chưa có nhiều tiền thì phải thường xuyên khen ngợi nhân viên, cung cấp giá trị cảm xúc.
Để họ tạo ra động lực không ngừng nghỉ.
Không những miễn phí mà còn thiết thực.
Đặc biệt hiệu quả với sinh viên mới tốt nghiệp.
Quả nhiên, sau khi tôi nói xong câu này, trên gương mặt cậu ta tràn đầy hạnh phúc và phấn khích.
Đỏ ửng cả lên.
"Công ty có nhân viên như cậu, còn lo gì không được niêm yết nữa?"
Cậu ta mở to mắt, lấp lánh ánh sáng chói lòa.
"Nhiệm vụ hoàn thành rồi, vậy thì tan làm sớm đi." Tôi vỗ vai cậu ta, nói một cách chân thành.
Sau đó ngẩng đầu nhìn mọi người đang cảm động: "Công ty chúng ta không khuyến khích nội cuốn (cạnh tranh gay gắt), ai làm xong việc trong tay rồi thì đều có thể về nhà nghỉ ngơi!"
Mọi người mắt sáng rực, nước mắt trào ra.
Ơ? Sao lại khóc?
Là tôi bóc l/ột họ quá mức sao?
Hàn Kh/inh Sơn đi đến trước mặt tôi, cúi đầu.
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của ông ấy, nhưng mơ hồ nhận ra đôi tay đang r/un r/ẩy của ông ấy.
"Sếp, tôi... tôi làm xong việc rồi, vậy... tôi về nhà trước đây..."
Tôi gật đầu, ông ấy lủi thủi rời đi trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.
Cố Khúc Mặc nhìn tôi một cái, quay đầu đi về phía các đồng nghiệp khác.
"Có gì cần tôi giúp không?"
"Có có có, tôi ở đây..."
Tôi kinh hãi, vừa mới đề xuất không được nội cuốn, đã có người cố tình phạm quy.
Cố Khúc Mặc này thật sự tội á/c tày trời.
Phải chấn chỉnh phong cách x/ấu này của cậu ta!
Tôi đi đến bên cạnh Cố Khúc Mặc, nghiêm túc phê bình cậu ta.
"Cố Khúc Mặc, cậu làm tôi thất vọng quá!"
Đôi mắt trong sáng của Cố Khúc Mặc thoáng hiện lên vẻ hoảng lo/ạn, cậu ta nhìn tôi ngây ngốc.
"Sếp... em... em..."
Cậu ta gấp đến mức nước mắt sắp chảy ra.
"Sếp, nếu em làm chỗ nào không tốt, sếp đá/nh em m/ắng em đều được, đừng đuổi việc em là được ạ."
Hả?
Đứa nhỏ này đang nghĩ cái gì thế?
Tôi lập tức hết gi/ận: "Chẳng phải đã bàn là làm xong việc thì về nhà nghỉ ngơi sao?"
Cậu ta sững người, lập tức chuyển từ nhiều mây sang nắng đẹp.
Cậu ta phá lên cười, lau nước mắt ở khóe mắt.
"Sếp, sếp đối xử với chúng em tốt như vậy, sao em có thể không tận tâm được? Làm xong việc rồi thì phải tự tìm việc mà làm chứ!"
Mọi người gật đầu, ánh mắt nhiệt huyết.
"Sếp yên tâm, chúng em nhất định sẽ nỗ lực, công ty tốt thế này mà phá sản thì mỗi người chúng em đều phải chịu trách nhiệm lớn đấy!"
Tôi hơi cảm động, một dòng nước ấm chảy qua tim.
Ở chỗ chúng tôi, chưa bao giờ gặp được nhân viên nào còn tự tìm việc cho mình làm cả.
Tôi có đức có tài gì mà có được những nhân viên ưu tú như thế này chứ?
Cảm động quá, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với họ gấp bội!
9.
Hàn Kh/inh Sơn gọi điện đến, giọng có chút nghẹn ngào.
"Sếp... tôi... tôi muốn xin nghỉ vài ngày, nhà có chút việc, không thể thiếu tôi, tôi..."
Tôi có chút tức gi/ận.