“Những bằng chứng này đủ dùng. Nhưng cậu phải công khai. Trước khi mở phiên tòa phải để mọi người đều biết, áp lực dư luận sẽ giúp cậu tăng thêm lợi thế.”
Tôi gắp một miếng cá, nhai hai cái rồi gật đầu.
Cô ấy nói tiếp:
“Nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý, họ có thể sẽ thuê người đến đe dọa cậu.”
(Đe dọa? Họ đang làm rồi đó thôi.)
“Tôi không sợ.”
Tôi nói.
“Được. Vậy ngày mai bắt đầu triển khai.”
(Công khai? Đúng ý tôi rồi.)
Đêm đó tôi gọi điện cho Tiểu Trần.
Cô ấy đang phải chạy deadline các bài viết khác, nghe tin tôi muốn tung tin về nhà họ Vương, cô ấy lập tức tắt máy tính.
“Cậu có bao nhiêu?”
“Đủ để họ khốn đốn.”
“Gửi cho tôi. Ngày mai lên báo. Tôi sẽ để họ lên trang chủ.”
Tôi cắm USB vào máy tính, đóng gói danh mục m/ua sắm và sổ sách mà Vương Hạo lén chụp lại rồi gửi vào email của cô ấy.
File nặng 100MB, thanh tiến trình chạy mất mười giây.
(Mười giây, đủ để Vương Kiến Quốc gặp vài cơn á/c mộng rồi.)
Bài viết được đăng lúc ba giờ sáng.
Tôi đặt báo thức lúc năm giờ năm mươi lăm phút.
Đúng sáu giờ mở mắt, mò lấy điện thoại.
Lượt đọc hơn một trăm nghìn. Bình luận hai nghìn. Những bình luận ở trên cùng toàn là ch/ửi bới nhà họ Vương.
Có người đăng phán quyết tòa án về việc công ty nhà họ Vương n/ợ tiền hàng,
Có người ghép ảnh Vương Kiến Quốc bóng bẩy ở hiệp hội thương mại với tờ giấy n/ợ ở vỉa hè.
Đúng tám giờ, lọt top 13 tìm ki/ếm.
Tôi chụp màn hình lưu vào album ảnh bảo mật.
(Mở bát rồi. Để xem cổ phiếu nhà họ Vương trụ được bao lâu.)
Tiểu Trần gửi ảnh chụp màn hình: Cổ phiếu công ty nhà họ Vương giảm sàn.
Tôi gửi lại một biểu tượng giơ ngón cái.
Sau đó mở phần mềm chứng khoán, thấy biểu đồ giao dịch bị kẹt ở mức giảm sàn.
Tôi chụp màn hình, định gửi cho Vương Hạo, nhưng nhớ ra số của hắn đã đổi nên thôi.
Điện thoại của Vương Kiến Quốc gọi đến văn phòng Tiểu Trần, cô ấy không nghe mà chuyển file ghi âm cho tôi.
Ông ta ch/ửi bới trong điện thoại, nói là phỉ báng và đe dọa sẽ kiện.
Tôi nghe xong file ghi âm rồi cười nhạt.
Cuộc gọi từ Vương Lỗi còn dày đặc hơn.
Từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều, mười bảy cuộc gọi nhỡ.
Cuộc nào cũng đổ chuông đủ bốn mươi giây.
Đến cuộc thứ mười tám tôi mới nghe.
“Cô Lý, gỡ bài đi. Điều kiện cô cứ ra.”
Giọng hắn ổn định, nhưng nhịp điệu không đúng, mỗi câu đều ngắt quãng thêm một nhịp.
“Nằm mơ đi.”
“Tôi có thể rút đơn kiện.”
“Trừ khi các người công khai xin lỗi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Trong tiếng nhiễu điện có thể nghe thấy tiếng hắn nghiến răng.
Sự im lặng kéo dài khoảng năm giây.
“Mười triệu, gỡ bài, rút đơn kiện.”
Hắn đã tăng giá.
“Không đủ.”
“Cô muốn bao nhiêu?”
“Tôi đã nói rồi, công khai xin lỗi. Nếu không thì không có gì để bàn cả.”
Hắn ngập ngừng:
“Cứ chờ đấy.”
Kết thúc cuộc gọi.
Tối hôm sau.
Tôi đang ngồi trên sofa trả lời tin nhắn của Tiểu Trần thì từ phía phòng ngủ truyền đến tiếng kính vỡ tan tành.
Phản ứng đầu tiên của tôi là ngồi thụp xuống, ôm lấy ba lô, dán lưng vào tường.
Sau đó đứng dậy, chậm rãi đi vào trong.
Trên cửa sổ bị thủng một lỗ to bằng nắm tay, kính vỡ vương vãi khắp sàn, ở giữa đ/è một viên gạch.
Viên gạch có vết mòn ở cạnh, trông rất cũ.
Tôi lấy điện thoại chụp một tấm ảnh hiện trường rồi báo cảnh sát.
Cảnh sát đến sau mười phút.
Viên cảnh sát trẻ lập biên bản, chụp ảnh lấy bằng chứng, nói sẽ trích xuất camera.
Nhưng camera dưới sảnh khu chung cư đã hỏng.
Anh ta nói sẽ kiểm tra, nhưng giọng điệu không mấy tự tin.
(Tay của Vương Lỗi nhanh thật? Hay là do Vương Kiến Quốc tự thuê người?)
Tiễn cảnh sát về, tôi ngồi xổm xuống quét những mảnh kính lớn vào thùng rác.
Ngón tay bị mảnh kính cứa một đường, m/áu rỉ ra, tôi vào bếp rửa sạch rồi dán một miếng băng cá nhân.
Sau đó gọi cho chủ nhà, bảo ngày mai đến thay kính.
Tôi không gọi bạn đến ngủ cùng.
Điều gì đến sẽ đến.
(đ/ập cửa sổ? Được. Món n/ợ này tôi ghi lại rồi.)
Sáng sớm hôm sau, thợ sửa chữa đến thay kính.
Tôi ra ngoài, trước tiên đến ngân hàng thuê một két sắt, khóa bản gốc của USB và bản photo danh mục m/ua sắm vào trong.
Sau đó về nhà, mở máy tính, đăng nhập vào nền tảng tố giác trực tuyến của Cục Thuế.
Điền thông tin theo yêu cầu: thông tin người bị tố cáo, hành vi vi phạm pháp luật, tài liệu bằng chứng.
Tôi đóng gói tất cả file trong USB thành file nén rồi tải lên.
Thanh tiến trình chạy rất lâu.
Nộp thành công, hệ thống tạo ra một mã số tiếp nhận.
Tôi sao chép mã số vào ghi chú, chụp màn hình lưu lại.
Đợi ba ngày, trong email nhận được thông báo tiếp nhận của Cục Thuế, chính thức lập án.
Một tuần sau, tôi thấy trên tin tức địa phương:
Vương Kiến Quốc bị cơ quan thuế triệu tập, phòng tài chính của công ty bị niêm phong.
Tôi gọi cho Tiểu Trần:
“Thấy chưa?”
“Thấy rồi. Cậu làm tốt lắm.”
“Vẫn chưa xong đâu.”
Chiều ngày tin tức triệu tập được công bố, điện thoại của Vương Lỗi lại gọi đến.
Lần này giọng hắn hoàn toàn mất đi sự tự tin, thậm chí có phần rệu rã:
“Cô Lý, chúng tôi sai rồi.”
“Lúc trước không phải các người muốn h/ủy ho/ại tôi sao?”
“Chúng tôi sai rồi.”
Hắn lặp lại, như thể đã tập luyện từ trước.
“Muộn rồi.”
“Cô vẫn còn đường dây bên Cục Thuế, có thể…”
“Không thể.”
Kết thúc cuộc gọi.
Tôi đưa số hắn vào danh sách đen.
Ngày mở phiên tòa, tôi mặc một chiếc sơ mi trắng, sơ vin trong chiếc quần dài màu xanh đậm.
Người bạn luật sư đi cùng tôi.
Vương Lỗi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, vest phẳng phiu, nhưng cả người hắn như bị rút hết khí lực, ánh mắt liên tục quét về phía thẩm phán.