Ta nắm ch/ặt mũi tên, lòng bàn tay ép đến đ/au nhức, nhưng không hề rá/ch da chảy m/áu, bởi vì những cạnh sắc nhọn và lưỡi mũi tên vốn dĩ sắc bén đã bị Dương Tải Xuyên mài cho tròn nhẵn.
"Thôi Tứ, hãy điều tra cho ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở Dương Châu."
Triều Lẫm, Túc Vương, cư/ớp đi từng người từng người bên cạnh ta, đến bao giờ mới có thể gi*t sạch bọn chúng?
Qua vài ngày, tin tức Dương Châu thất thủ, Dương Tải Xuyên tử trận mới truyền đến Cống Xuyên. Đồng thời Thôi Tứ cũng điều tra ra nguyên nhân Dương Tải Xuyên tuẫn quốc.
Cậu ấy bị tên thái giám tổng giám quân vụ làm hại ch*t.
Thủy sư và thân binh nhà họ Dương mà Dương Tải Xuyên mang theo lúc trước đã hy sinh không ít trong những năm chiến lo/ạn, nhất là sau trận Hàng Châu lần này. Vì vậy, sự kiểm soát của cậu ấy đối với quân đội Dương Châu hiện tại không đủ, mà tên thái giám tổng giám quân vụ là do chính tay hoàng thượng phái tới, nắm giữ quyền chỉ huy cao hơn.
Cậu ấy tới đây vốn muốn nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian, nhưng quân Lẫm tới quá nhanh, cậu ấy chỉ có thể vội vàng nghênh chiến.
Tên thái giám kia chưa từng ra chiến trường, rõ ràng là kẻ ngoại đạo, vậy mà cứ thích chỉ tay năm ngón với Dương Tải Xuyên, còn hạ chiến thư cho triều Lẫm, hẹn địa điểm tác chiến, muốn Dương Tải Xuyên đường đường chính chính đá/nh một trận với quân Lẫm để dương uy quốc thể thiên triều. Dương Tải Xuyên nào chịu nổi sự kh/inh khi này, cãi vã với hắn, tên thái giám này lập tức vu khống Dương Tải Xuyên muốn đầu địch tạo phản, dẫn đi một lượng lớn binh mã và lương thảo.
Kế hoạch tác chiến đã định sẵn bị đảo lộn, triều Lẫm nắm được tin tức liền thừa cơ tấn công, Dương Tải Xuyên đá/nh rất khó khăn, cầu viện tên thái giám kia, hắn vậy mà án binh bất động.
Dương Tải Xuyên thấy tình thế bất ổn định giữ lực lượng để rút lui, nhưng một số con thuyền không hiểu sao lại gặp sự cố, đáy thuyền bở ra như giấy, cậu ấy rơi xuống nước rồi bị bắt, sau đó t/ự s*t mà ch*t.
Đến tận bây giờ, đầu của Dương Tải Xuyên vẫn còn treo trên tường thành Dương Châu.
Toàn thân ta lạnh ngắt, hít từng hơi thật sâu, lồng ngựk như bị ai đó vò nát, lại như bị đặt trên lửa nướng.
Sao họ có thể đối xử với Dương Tải Xuyên như vậy? Cậu ấy là người coi trọng thể diện nhất mà, thích sạch sẽ nhất mà, luôn ăn mặc chỉnh tề, phong thái rạng rỡ.
Người đời khen ngợi trưởng công tử nhà họ Dương là bậc kỳ tài thiếu niên, tuấn tú lẫy lừng, hiếm có trên đời. Kết cục lại bị triều Lẫm treo trên chính bức tường thành mà cậu ấy liều mình bảo vệ để s/ỉ nh/ục, mặc cho gió mưa vùi dập, th/ối r/ữa sinh dòi.
Thôi Tứ muốn phái người đi cư/ớp lại đầu của Dương Tải Xuyên để an táng. Ta ngăn lại, Dương Tải Xuyên sẽ không muốn có người vì thi hài của mình mà mất mạng.
Nhưng hành động và lời nói của cậu ấy luôn được bách tính Dương Châu nhìn thấy, ghi tạc trong lòng. Có người đêm khuya đã cư/ớp lấy đầu của Dương Tải Xuyên, quân Lẫm ép hỏi bắt người, dùng trọng thưởng dụ dỗ, nhưng không một ai đứng ra tố giác.
Tên thái giám kia đã ch*t ở Dương Châu. Nhưng thế vẫn chưa đủ, hắn là con nuôi của thái giám tổng quản Kim Chấp.
Ta điều động mạng lưới trong ngoài, điều tra những việc bẩn thỉu của Kim Chấp đến tận cùng: tham ô, b/án quan, kết bè kết cánh, điểm chí mạng nhất đối với Bùi Ký Hưng chính là hắn âm thầm qua lại với Đổng Hoạch, xúi giục Bùi Ký Hưng ra biển đào tẩu.
Cầm những bằng chứng này, ta ép hỏi hắn về chuyện Dương Châu.
"Là ai đề xuất với bệ hạ việc thiết lập thái giám tổng giám quân vụ?"
"Tổng giám quân vụ bên cạnh Dương Tải Xuyên là ai tiến cử?"
"Việc làm của tên tổng giám ở Dương Châu, bệ hạ có biết không?"
Câu hỏi cuối cùng: "Có phải là, bệ hạ sai khiến?"
Kim Chấp quỳ trên đất run bần bật, dưới thân ướt đẫm một mảng, sau khi bị ép hỏi hồi lâu, cuối cùng hắn cũng chịu nói thật: "Là, là bệ hạ sai khiến."
Không chỉ Dương Tải Xuyên, người tiếp theo, chính là Cố Tuân.
Quần áo ta cũng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Trong đầu không ngừng hiện lên câu nói: "Quân thần hợp nhau bằng nghĩa, có nghĩa thì theo, không nghĩa thì đi."
Tội trạng của Kim Chấp bị ta đ/è xuống, hắn vẫn chưa thể ch*t, cũng không thể ch*t một cách dễ dàng.
Trong đầu ta không ngừng tái hiện những việc Bùi Ký Hưng đã làm.
Say mê quyền thuật, mặc kệ quan viên đấu đ/á, trong mắt chỉ có quyền lực đế vương của bản thân, không có bách tính và đại cục; không nghe can gián, cố chấp đ/ộc đoán, bảo thủ, hoàn toàn không có tài trị quốc; hèn nhát nhút nhát, bị kỵ binh triều Lẫm dọa cho mất mật, m/ù quá/ng dời đô về nam; coi thường tính mạng tướng sĩ, thà c/ắt đ/ứt mạng sống của Dương Tải Xuyên và đất đai của bách tính Dương Châu cũng phải kiềm chế võ tướng.
Từng chuyện một, từng việc một.
Một ý nghĩ trỗi dậy từ đáy lòng, được lòng c/ăm th/ù của ta nâng đỡ, không thể nào đ/è nén xuống được nữa.
Ta nâng niu chiếc móc khóa hình ki/ếm bằng gỗ đỏ mà cha tặng, đây là thứ cha tự tay chạm khắc, vô cùng tinh xảo, thanh ki/ếm nhỏ có thể rút ra khỏi vỏ, bên trong khắc hai chữ "Bình An".
Ta áp trán vào thanh ki/ếm: "Cha, con gái bất hiếu, không thể tiếp tục ý chí trung quân của người được nữa."
Ta gửi thư cho Cố Tuân, bảo chàng chú ý tên tổng giám bên cạnh, việc đá/nh Giang Âm cứ trì hoãn trước, tránh được thì tránh, mọi việc trong triều, để ta gánh vác.
Ta thay đổi hoàn toàn phong thái tránh hiềm nghi trước kia, ngày càng gần gũi với Bùi Ký Hưng hơn.
Bàn việc riêng với ngài trong phòng, ở lại rất lâu, trang phục từ quan phục chuyển sang váy áo thanh tao, cuối cùng là trang điểm vô cùng khéo léo.
Bùi Ký Hưng vô cùng hài lòng với sự thay đổi của ta, cùng ta chèo thuyền trên hồ, nghe mưa rơi trên lá sen, leo cao ngắm sao, uống rư/ợu nơi lầu các.
Thường Ôn Ngôn đặc biệt tìm đến ta: "Đường Nghiên Quân, gần đây nàng bị sao vậy?"
"Chuyện của Dương Tải Xuyên... ta biết nàng đ/au lòng, có gì nàng có thể nói với ta, được không?"
"Đừng tự h/ủy ho/ại bản thân như thế."