Lần cung biến trước, ta và hắn là người khởi xướng, ép hôn quân hạ đài, phù trợ hắn đăng cơ. Lần này, hắn lại là kẻ bị ép.
Thành vương bại khấu, hắn còn lạ gì điều đó.
“A tỷ... là tỷ, tỷ muốn tạo phản?”
Nói tạo phản nghe khó nghe quá nhỉ?
Ta cười khẽ: “Chẳng phải đệ nói rất mệt, làm hoàng đế này chẳng có ý nghĩa gì sao? A tỷ giúp đệ gánh vác.”
Trần Linh D/ao thét lên:
“Lý Trường Dương, ngươi là đồ đàn bà đ/ộc á/c! Ngươi sẽ không được ch*t tử tế! Ngươi tưởng nhà họ Trần chúng ta không còn ai sao!”
Nàng ta tất nhiên vẫn còn người, quân phòng vệ thành ở phía xa đã động.
Đây là quân bài cuối cùng của nhà họ Trần.
Vài trăm người đen kịt xông tới, bảo vệ bọn họ ở giữa. Trần Linh D/ao giọng sắc nhọn: “Gi*t ả! Ai lấy được đầu ả thưởng nghìn lượng, không, vạn lượng!”
Khoảnh khắc trước còn hỉ khánh náo nhiệt, khoảnh khắc sau đã toàn là đ/ao quang ki/ếm ảnh.
Các tay chèo thuyền rồng đều là binh tư ta ngụy trang trà trộn vào, cộng thêm tàn quân Trường Lâm quân mà ta ngầm lôi kéo.
Thành bại chỉ trong một lần này.
Quân phòng vệ thành đều là lũ công tử bột bị người nhà họ Trần nhét vào, không đầy vài khắc đã tan tác, trên mặt Đế - Hậu đều là vẻ h/oảng s/ợ.
Đúng lúc này, phía xa bụi vàng cuồn cuộn.
Tiếng vó ngựa chỉnh tề từ xa tới gần, cờ xí phấp phới.
Lý Hiên đột ngột ngẩng đầu, mắt sáng rực lên.
“Là Bùi tướng quân! Sao Bùi tướng quân lại trở về?”
Bùi Tố sao.
Ta thầm nghĩ không ổn, kẻ nào tiết lộ phong thanh thông báo hắn trở về?
Bùi Tố trấn thủ biên cương mười năm, dưới trướng Huyền Giáp quân chinh chiến vô số, chưa từng bại trận.
Lý Hiên mừng rỡ quá đỗi, suýt nữa ngã khỏi đài cao, lăn lộn chạy về phía đó.
“Ái khanh! Lý Trường Dương mưu nghịch, mau c/ứu trẫm!”
Bùi Tố lật người xuống ngựa.
Gió bụi đầy người, bộ huyền giáp đầy phong sương, khóe mắt đã hằn thêm vết chân chim, nhưng đôi mắt đó vẫn sắc bén như xưa.
Ta hơi căng thẳng, bàn tay nắm chuôi đ/ao rịn mồ hôi.
Hắn xuyên qua đám Ngự lâm quân và quân phòng vệ thành đang lo/ạn thành một đoàn, đi thẳng về phía ta.
Rồi quỳ xuống trước mặt ta.
“Thần, c/ứu giá chậm trễ.”
Lý Hiên ngây người.
Hắn há hốc mồm, vẻ cuồ/ng hỉ trên mặt chưa kịp thu lại đã bị bốn chữ này đ/ập tan nát, gầm lên gi/ận dữ:
“Bùi Tố! Ngươi đi/ên rồi! Năm đó kẻ đồ sát cả nhà ngươi là ả! Ngươi không giúp trẫm b/áo th/ù thì thôi... ngươi còn nhận giặc làm vua?!”
Bùi Tố lạnh lùng liếc nhìn, thất vọng tột cùng.
“Bùi gia cả nhà, thành toàn cho một tên hôn quân như ngươi, đó mới là ch*t không nhắm mắt.”
Ta thở phào nhẹ nhõm, ngón tay từ từ buông ra.
Đại thế đã mất, Trần Linh D/ao ngồi bệt xuống đất.
Lý Hiên sắc mặt xám ngắt, bò tới ôm lấy đùi ta khóc lóc:
“Tỷ! Đệ sai rồi! Đệ sai rồi! Đệ không nên sủng tín yêu hậu! Tỷ đá/nh đệ đi, đệ nhận lỗi, tỷ ph/ạt đệ thế nào cũng được!”
“Công chúa?” Mưu sĩ sợ ta mềm lòng.
Ta vung cánh tay, một bạt tai giáng xuống:
“Yêu nghiệt phương nào dám đoạt xá em trai ta!”
“Em trai ta xuất thân lãnh cung, lớn lên nơi đồng quê, biết nỗi khổ dân gian! Còn ngươi, thuế má nặng nề, lao tâm tổn tài, trọng dụng gian nịnh, ngươi không phải em trai ta!”
“Người đâu! Nh/ốt yêu nghiệt này lại!”
Cung biến hạ màn, người thắng là ta.
Nhưng lần này, ta sẽ không nhường ngôi vị cho ai nữa.
Nữ đế, từ xưa đến nay chưa từng có tiền lệ, làm sao cho danh chính ngôn thuận là một vấn đề, ta muốn đại nho trong triều viết chiếu thư nhường ngôi cho ta.
Lão già đó lôi ba cương năm thường ra, “Nữ tử làm vua, gà mái gáy sáng, trái đạo trời, thần thà ch*t--”
Ta một ki/ếm gi*t lão, m/áu b/ắn lên Đan Bệ.
“Vậy thì đi ch*t đi.”
“Nhục mạ Thiên tử, theo luật đáng trảm.”
Ta lau ki/ếm, nhìn quanh cả điện: “Còn ai có ý kiến?”
Lại có hai kẻ không sợ ch*t đứng ra, ta lại gi*t một đôi, cho đến khi gi*t đến phục thì thôi.
Lão già hủ bại không ch*t, người phía sau làm sao lên được? Sóng sau xô sóng trước, có khối kẻ sẵn sàng vì ta mà dùng.
Thái phó bị gi*t vốn là kẻ thức thời, vội vàng gào lên nguyện vì ta chấp bút viết chiếu thư.
Ta vui mừng, phong lão làm Hàn lâm học sĩ.
“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Quần thần hô vang vạn tuế.
Ba ngày sau ta đăng cơ, đổi quốc hiệu là Mân, phong A Kiều làm Hoàng thái nữ.
Đại triều hội đầu tiên sau khi đăng cơ, ta tất nhiên phải luận công ban thưởng.
“Lại bộ Đào đại nhân.” Ta ôn hòa nói.
Đào đại nhân tiến lên, thụ sủng nhược kinh.
“Ngươi đàn hặc phong địa ta trốn thuế. Ngươi ở Lại bộ, sao biết phong địa ta năm được mùa thu hoạch bao nhiêu, nhân khẩu bao nhiêu, thuế thu bao nhiêu?”
“Nịnh nọt lũ sâu mọt nhà họ Trần, cậy thế b/ắt n/ạt người, giậu đổ bìm leo. Trảm!”
Đào đại nhân kêu oan.
Ch*t càng nhanh.
“Ngự sử đài Trương đại nhân.”
“Làm quan Ngự sử đài, không giám sát bách quan, lại cam tâm làm chó săn cho nhà họ Trần. Trảm!”
“Tư thiên giám Thẩm đại nhân, là ngươi đề nghị xây Trích Tinh Đài? Cấu kết hậu phi, nhiễu lo/ạn triều cương. Trảm!”
Trên Kim Loan điện, đen kịt quỳ xuống một hàng.
Kẻ từng bám víu nhà họ Trần đều bị ta dọn dẹp sạch sẽ, Ngọ Môn hôm nay, định sẵn m/áu chảy thành sông.
Nhưng thì đã sao?
Trọng điển trị lo/ạn thế, xưa nay vẫn vậy.
Quần thần chỉ biết hô vang, nói Nữ hoàng anh minh.
Ta không gi*t Trần Linh D/ao, chỉ trói nàng ta trên đài cao trước đống đổ nát Trích Tinh Đài.
Vì nàng, Thiên tử vơ vét mồ hôi nước mắt nhân dân, nàng ta hưởng thụ đương nhiên, vậy mà còn dám m/ắng bách tính là dân đen tiện nhân.
Ba ngày sau, “dân đen” đã hànhz hạz nàng ta đến ch*t.