Hắn nói như đinh đóng cột, thề thốt đã ngưỡng m/ộ ta từ lâu.
Ta coi hắn như cọng rơm c/ứu mạng, mang đầy lòng cảm kích mà gả vào phủ Bùi.
Mẫu thân mất sớm, để lại cho ta một số của hồi môn không hề nhỏ.
Vì cảm kích, người phủ Bùi muốn lấy thì lấy, muốn dùng thì dùng.
Sau khi cưới một năm vẫn chưa có con, Bùi Diễn Chi đề nghị nạp thiếp, thế là rình rang đón Liễu Thục Đình vào cửa.
Sau này nàng ta liên tiếp sinh cho hắn hai trai một gái, nắm giữ quyền quản gia, phong quang vô cùng.
Ta chỉ hữu danh vô thực, sống những ngày tháng nhẫn nhục chịu đựng.
Chỉ cần ta dám tỏ ý không hài lòng, Bùi Diễn Chi liền s/ỉ nh/ục ta:
"Ngươi là hoa tàn liễu héo, sao dám so sánh với Thục Đình."
"Nếu không phải bị lũ cư/ớp làm hỏng thân mình, sao ngươi lại vô sinh!"
Hắn rõ ràng biết, ta hoàn toàn trong sạch.
Vậy mà vẫn muốn dùng những lời đó để mạ lị ta.
Ta ngày qua ngày chịu đựng ánh mắt khác lạ của mọi người, vì phủ Bùi mà làm trâu làm ngựa.
Kết quả, những đứa trẻ ta nuôi dưỡng vẫn thân thiết gọi Liễu Thục Đình là nương thân.
Thậm chí ngay trước mặt ta, chúng còn bàn tán xem sau khi ta ch*t sẽ chia chác của hồi môn thế nào.
Nếu không phải vào ngày thọ ngũ tuần của ta, Liễu Thục Đình bất mãn vì ta tổ chức tiệc mừng, nên than vãn với Bùi Diễn Chi.
Bùi Diễn Chi vì dỗ dành nàng ta, đã nói:
"Chẳng qua chỉ là làm bộ làm tịch thôi. Người ta yêu là nàng."
"Năm đó vì nàng, ta mới bày kế cho ả rơi xuống nước, rồi cho người b/ắt c/óc ả."
"Ả mới bị ta nắm ch/ặt trong lòng bàn tay, đối với nàng cũng là răm rắp nghe lời, hệt như con chó vậy."
Khoảnh khắc đó ta mới hiểu ra, cuộc đời bi kịch của mình đều bắt nguồn từ sự tính toán của Bùi Diễn Chi.
Ta cười, người đời khen ta ôn lương hiền thục.
Cái quái gì là ôn lương hiền thục, chẳng thể sánh nổi với sự tính toán tỉ mỉ của kẻ khác.
Cả đời ta, tất cả đều bị h/ủy ho/ại!
Kẻ hại ta, hãy ch*t đi, tất cả đều phải ch*t!
Ta gi/ật mình tỉnh giấc từ trên giường.
Trời đã sáng.
Cốc Vũ tiến vào hầu hạ ta chải chuốt.
Nha hoàn vào báo: "Tiểu tướng quân cầu kiến."
Khương Ngọc Xuyên muốn gặp ta.
Trong gương đồng hiện ra gương mặt ta, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Không gặp."
Tiểu nha hoàn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo lời ta dặn.
Kiếp này bất kể Khương Ngọc Xuyên hay Bùi Diễn Chi, tất cả cút sang một bên cho ta.
Cốc Vũ vừa chải đầu cho ta, vừa bẩm báo lại chuyện đêm qua ta giao phó, nàng đã tìm người đi làm xong xuôi.
Ta khẽ gật đầu, chợt nhớ ra một chuyện.
"Tìm vài gã gia nô, phải là kẻ thân cường lực tráng, cùng ta ra ngoài một chuyến."
Cốc Vũ không hề hỏi ta đi làm gì, lập tức đi sắp xếp.
Ta dẫn người đến ngõ Hòe Hoa phía tây thành, ngồi trong trà lâu uống trà.
Lúc này trời âm u, thấp thoáng có tiếng sấm rền vang từ chân trời.
"Tiểu thư đang đợi ai?" Cốc Vũ thấy trời không đẹp, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư vào trong ngồi đi, nếu mưa tạt vào làm ướt y phục thì không tốt đâu."
"Không sao, người ta đợi đã tới rồi."
Đang nói, có một thư sinh ôm chồng sách từ đầu phố rẽ vào ngõ.
Người ta sắp xếp ngước nhìn ta, ta gật đầu ra hiệu.
Giây tiếp theo, tên thư sinh đó đã bị mấy gã đại hán kéo vào chỗ khuất, dùng bao tải trùm đầu, đá/nh cho một trận tơi bời.
Cốc Vũ xem đến ngẩn người:
"Tên thư sinh này sợ là mười ngày nửa tháng không xuống nổi giường rồi."
Ta mỉm cười, đợi người đá/nh xong mới thong dong hồi phủ.
Tên thư sinh này tên là Trần Khải, là một kẻ khá có tài.
Kiếp trước, hắn trước là được Tam hoàng tử trọng dụng tại thi hội, sau khi Tam hoàng tử ngã ngựa t/àn t/ật, không còn hy vọng kế thừa đại thống; Trần Khải liền quay sang nịnh hót Bùi Diễn Chi, ý đồ leo lên thuyền của Đại hoàng tử.
Bùi Diễn Chi là cánh tay đắc lực của Đại hoàng tử.
Trần Khải vì muốn giành được sự chú ý của Bùi Diễn Chi, cũng dâng hiến ân cần với Liễu Thục Đình, làm con chó mặc cho nàng ta sai khiến.
Chỉ vì người ngoài khen ngợi ta quản gia ngăn nắp, lại khoan dung hòa nhã với di nương thứ tử, danh tiếng vang xa.
Liễu Thục Đình liền nổi gi/ận, bảo Trần Khải trêu chọc ta.
Trần Khải tặng ta những bài thơ tình tứ, lời lẽ lả lơi ý đồ dụ dỗ ta tư bôn cùng hắn.
Ta tuy không chút tình cảm với Bùi Diễn Chi, nhưng từ nhỏ đã giữ gìn khuôn phép, sao có thể bị hắn mê hoặc.
Không ngờ hắn cậy vào lá gan làm việc cho Liễu Thục Đình, lại dám bỏ th/uốc vào tổ yến của ta, mưu đồ làm nh/ục ta.
Hôm đó cũng thật khéo.
Đại nha hoàn bên cạnh ta sau khi lấy chồng thì có th/ai.
Ta thương nàng vất vả, nên bảo người mang tổ yến đến cho nàng bồi bổ thân thể.
Thế mới phát hiện trong tổ yến bị bỏ thứ không ra gì.
May mà nha hoàn không có gì đáng ngại.
Ta lập tức cho người trói Trần Khải, muốn giải hắn lên quan phủ.
Liễu Thục Đình nghe tin chạy đến, cười nói tất cả chỉ là hiểu lầm.
Làm ầm ĩ đến cuối cùng, Bùi Diễn Chi cũng tới.
Nghe ta kể lại sự việc, phản ứng của hắn nhạt nhẽo, ngược lại còn ôm lấy Liễu Thục Đình nói với ta:
"Đây chẳng phải chưa xảy ra chuyện gì sao?"
"Được tha thứ hãy tha thứ, phu nhân có hiền danh bên ngoài, đạo lý này chắc phải hiểu chứ."
Trần Khải và Liễu Thục Đình có Bùi Diễn Chi che chở, ta cũng đành bó tay.
Kiếp này tuy tạm thời chưa thể làm tổn thương hai kẻ Bùi - Liễu, nhưng trước hết gi*t một con chó săn thì vẫn làm được.
Trần Khải bị người của ta đá/nh g/ãy một chân, không bao giờ xuất hiện tại thi hội được nữa.
Không có sự tiến cử của Tam hoàng tử, hắn cũng không thể bái đại nho làm thầy, đừng nói đến chuyện leo lên qu/an h/ệ với Bùi Diễn Chi.
Hơn nữa, triều đình có quy định, thân thể có t/àn t/ật rõ rệt thì không thể tham gia hội thí.
Đời của Trần Khải coi như chấm dứt.
H/ủy ho/ại tiền đồ người khác quả là tổn đức.
Nhưng ta trùng sinh vốn dĩ không phải để làm người tốt.
Ta chính là muốn h/ủy ho/ại bọn chúng.
Không chỉ vậy, ta còn muốn cư/ớp lấy cuộc đời khoái hoạt vốn thuộc về chúng.