Hai người bảo vệ cúi gằm mặt, không dám nhìn ông ta.

Mặt Dương Hoa đỏ bừng lên vì tức gi/ận.

Ông ta quay sang bố mẹ tôi, cây dùi cui điện trong tay lại giơ lên: "Được, các người không ra tay đúng không? Vậy để tự tôi làm!"

Dương Hoa lao về phía tôi, ngay khi cây dùi cui điện sắp chạm vào người tôi, nhân viên Cục An ninh Quốc gia đứng đầu vươn tay chặn lại rồi xoay mạnh một cái, cây dùi cui văng khỏi tay ông ta.

Dương Hoa mất đà, cả người chúi về phía trước, ngã dập mặt xuống đất một cách đầy ê chề.

Ông ta nằm bò ra đất.

"Ái chà! đá/nh giáo viên rồi! đá/nh giáo viên rồi!" Ông ta gào lên bằng chất giọng chói tai, "C/ứu mạng với! đá/nh người rồi!"

Hai người của Cục An ninh Quốc gia nhìn nhau, cố nén cơn gi/ận, định tiến lên kéo ông ta dậy thì từ hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Hiệu trưởng chạy hớt hải đến, phía sau còn có hai giáo viên đang cầm giáo án.

Ông chạy đến cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cả người sững sờ.

"Thầy Dương? Đây là..."

Dương Hoa lồm cồm bò dậy, ông ta lao đến trước mặt hiệu trưởng, giọng nghẹn ngào:

"Hiệu trưởng! Thầy đến rồi! Thầy phải làm chủ cho tôi!"

Ông ta giơ tay chỉ vào tôi, rồi lại chỉ vào bố mẹ tôi và mấy người của Cục An ninh Quốc gia:

"Học sinh Đường Dự An này, dẫn theo một đám người ngoài xã hội xông vào trường, ra tay đá/nh đ/ấm tôi! Họ cư/ớp dùi cui điện của tôi, còn đẩy tôi ngã xuống đất!"

Chủ nhiệm Chu hùa theo: "Đúng vậy, hiệu trưởng! Những gì thầy Dương nói đều là sự thật, bọn họ đúng là vô pháp vô thiên!"

Hiệu trưởng nhíu mày, nhìn về phía chúng tôi.

"Các người là ai? Tại sao lại xông vào trường học?"

Tôi vội vàng, bước lên một bước: "Hiệu trưởng, không phải như vậy! Là ông ta..."

"C/âm miệng!" Giáo viên chủ nhiệm quay phắt lại trừng mắt với tôi, rồi quay sang hiệu trưởng, "Hiệu trưởng, học sinh này từ lúc khai giảng đã chống đối tôi! Bảo bố mẹ nó đến dọn vệ sinh, bố mẹ nó không đến, còn bịa đặt chuyện đơn vị bảo mật gì đó! Tôi phê bình nó vài câu, nó liền ôm lòng th/ù h/ận, hôm nay lại còn gọi người đến trường gây sự! Loại học sinh này, nếu không đuổi học thì thiên lý không dung!"

Ông ta càng nói càng hăng:

"Hiệu trưởng, hôm nay thầy phải cho tôi một lời giải thích! Để đám người này biết, trường học không phải nơi họ muốn làm càn là làm! Nếu không thì tôi không thể làm giáo viên chủ nhiệm được nữa!"

Sắc mặt hiệu trưởng trầm xuống, ông đẩy gọng kính, nhìn về phía tôi:

"Trò này, trò có gì muốn nói không?"

Tôi hít sâu một hơi, siết ch/ặt nắm đ/ấm.

"Hiệu trưởng, sự việc không giống như ông ta nói."

"Thầy Dương nói em chống đối thầy ấy từ lúc khai giảng, được, vậy chúng ta tính từ ngày đầu tiên."

"Ngày tổng vệ sinh đầu năm, bố mẹ em quả thực không đến được, em đã giải thích trước với thầy ấy, nhưng thầy ấy không nghe, bắt em cút ra ngoài đứng, còn bảo bố mẹ em không đến thì em cũng không cần đến nữa."

"Việc thứ hai, em lên văn phòng muốn giải thích với thầy ấy, đúng lúc nghe thấy thầy ấy nói với giáo viên khác rằng bố mẹ em là tội phạm trốn truy nã, thầy Lý lớp bên cạnh lúc đó cũng có mặt, thầy có thể hỏi thầy ấy."

Hiệu trưởng nhíu mày.

"Việc thứ ba, sáng nay thu bài tập về nhà, thầy ấy vứt hết bài tập của em vào thùng rác, nói rằng dù sao cũng không quản được em nữa, sau này không cần nộp bài tập. Còn bảo đã dặn dò giáo viên các môn rằng đề thi và bài tập của em đều không cần phát."

"Việc thứ tư," hốc mắt tôi nóng ran, "Em không còn cách nào khác, đành đến tìm chủ nhiệm Chu cầu c/ứu. Chủ nhiệm Chu nói sẽ dùng loa phát thanh giải thích rõ ràng giúp em, bảo em về đợi. Kết quả em nhận được lại là quyết định đình chỉ học tập."

"Trên loa nói em nói dối, không phục tùng quản lý, chống đối giáo viên. Hiệu trưởng, em không nói dối, em không hề nói dối một câu nào."

Sắc mặt hiệu trưởng đã đen như đít nồi.

"Việc thứ năm," nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống, "Em quay lại phòng giáo vụ muốn hỏi cho rõ, thầy Dương xông vào t/át em, vết năm ngón tay vẫn còn đây. T/át xong thầy ấy nói, mày có tìm đến hiệu trưởng cũng vô ích! Cái lớp này tao là người quyết định!"

"Việc thứ sáu," tôi hít sâu một hơi, "Thầy ấy gọi bảo vệ đến, ấn em xuống đất bắt quỳ, ép em phải nói bố mẹ em là tội phạm trốn truy nã!"

Hiệu trưởng đứng đó, mặt mày xám xịt.

Giáo viên chủ nhiệm há hốc mồm, không nói được lấy một chữ.

Hốc mắt mẹ đỏ hoe, bà bước tới, ôm lấy tôi vào lòng, tay nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Bố đứng bên cạnh, nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc.

Chú nhân viên Cục An ninh Quốc gia đứng đầu cũng tức đến mức không chịu nổi, nhưng vì kỷ luật, họ không thể ra tay.

Dương Hoa lập tức gào lên: "Hiệu trưởng, thầy nghe xem! Nó bịa đặt chuyện gì vậy! Một giáo viên nhân dân như tôi, sao có thể làm chuyện đó? Vết thương trên mặt nó là do nó tự ngã đấy! Nó vi phạm nội quy mang điện thoại, tôi phê bình nó, nó liền lăn lộn ăn vạ, còn ra tay đá/nh tôi! Tôi bất đắc dĩ mới gọi bảo vệ đến duy trì trật tự!"

Ông ta chỉ vào người mình: "Thầy nhìn đi, trên người tôi toàn là vết thương! Cả đám người bọn họ đá/nh tôi!"

Tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy: "Ông nói láo!"

Lúc này, mẹ bước lên một bước, chất vấn:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa nở vì nàng, tàn úa mới ngang qua ta

Chương 12
Bạn trai làm nghề cắm hoa tuần nào cũng tặng tôi một bó hoa thủ công, kiên trì suốt tròn 2 năm, cách phối hoa không bao giờ trùng lặp. Dù tôi chưa từng nhận được loài hoa dành dành mà mình yêu thích nhất, nhưng tôi nghĩ chỉ cần anh ấy chịu bỏ tâm tư là đủ rồi. Cho đến khi tôi lướt trúng video cập nhật hàng tuần của một blogger đời sống, bó hoa trong khung hình đó, tôi nhận ra ngay là tác phẩm của bạn trai mình. Cách gấp giấy gói, nút thắt đôi ở đuôi dải ruy băng, còn cả kỹ thuật bó xoắn ốc mà chỉ mình anh ấy mới dùng. Bó hoa blogger đó nhận được nhiều hơn bó của tôi 3 bông, tầng lớp phong phú hơn, trên dải ruy băng còn in nhũ một dòng chữ nhỏ. Trong khi bó của tôi lúc nào cũng là dải ruy băng trơn, thậm chí đến tên cũng chẳng viết. Tôi lướt xuống hơn 90 video, phát hiện ra bó nào của cô ấy cũng tinh tế hơn hẳn bó tôi nhận được cùng tuần đó. Tôi còn phát hiện, trong mỗi bó hoa của cô ấy đều cắm cố định một cành cát tường trắng. Blogger đó có một video chuyên kể về câu chuyện với người tặng hoa: "Anh ấy là mối tình đầu của tôi, mỗi bó hoa anh ấy đều dùng ngôn ngữ của hoa để đối thoại với tôi, còn cát tường chính là loài hoa tôi yêu nhất, đại diện cho tình yêu vĩnh cửu."
Hiện đại
Tình cảm
3