Mẹ Triệu đứng dậy, mặt mày tím tái, đi thẳng đến trước mặt Tống Tri Ý rồi giáng một cái t/át.
"Tôi cứ tưởng cô là bạn học của con trai tôi, nên tôi mới đối xử tử tế với cô, vậy mà cô lại đối xử với nó như thế này sao?"
Tống Tri Ý ôm mặt, nước mắt trào ra, lớp trang điểm lem luốc cả khuôn mặt. Cô ta còn muốn biện bạch, nhưng tất cả mọi người xung quanh đều nhìn cô ta với ánh mắt chế giễu, không một ai đứng ra nói giúp.
Tôi buông micro, tháo khăn voan trên đầu xuống, đặt lên bàn.
Rồi tôi nhìn về phía Triệu Dư An.
"Triệu Dư An, năm năm qua, tôi đã sống trọn nghĩa vẹn tình với anh. Lúc anh khởi nghiệp thất bại n/ợ nần, là tôi đã dốc hết tiền tiết kiệm để trả n/ợ cho anh. Lúc mẹ anh ốm nằm viện, là tôi đã túc trực chăm sóc ba ngày ba đêm. Lúc công ty anh khó khăn nhất, là một mình tôi làm ba công việc để gồng gánh cho anh qua khỏi."
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng tôi gạt đi.
"Tôi không còn n/ợ anh gì nữa."
Tôi đặt lá thư đó vào tay anh, trên phong bì ghi tên anh.
Anh mở ra, bên trong chỉ có một câu: Người anh đợi năm năm, thật sự xứng đáng với sự chờ đợi của anh sao?
Tay anh r/un r/ẩy.
"Lâm Vãn, anh xin lỗi... c/ầu x/in em, đừng đi..."
Anh vươn tay định kéo tôi lại, tôi lùi lại một bước, tránh né.
"Triệu Dư An, anh không còn tư cách giữ tôi lại nữa."
Tôi quay người, xách váy cưới, dọc theo thảm đỏ bước ra ngoài.
Phía sau lưng vang lên tiếng Triệu Dư An, anh ta gọi tên tôi, hết lần này đến lần khác. Mẹ anh ta đang khóc, em gái anh ta đang ch/ửi bới, khách khứa bàn tán xôn xao.
Tôi không quay đầu lại.
Bước ra khỏi cổng khách sạn, ánh mặt trời chói chang. Tôi nheo mắt, nhìn thấy chiếc SUV màu bạc trong bãi đỗ xe, biển số đuôi 317.
Thẩm Độ đứng cạnh xe, mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên, ánh nắng đậu trên vai anh.
Anh nhìn thấy tôi, mỉm cười.
Nụ cười ấy rất dịu dàng, giống hệt ba năm trước khi anh đứng dưới chân tòa nhà công ty tôi, mà cũng không giống. Ba năm trước anh khẩn cầu, hèn mọn, còn hôm nay, anh kiên định và thản nhiên.
Tôi bước đến trước mặt anh, đuôi váy cưới kéo lê trên đất, dính chút vụn cỏ.
"Thẩm Độ."
"Ừ."
"Em chẳng còn gì cả."
"Em còn có anh."
Anh mở cửa xe, lấy từ ghế sau ra một chiếc hộp, đưa cho tôi.
Tôi mở ra, bên trong là một đôi giày bệt.
"Mang giày cao gót chạy trốn mệt lắm, thay đôi này đi." Anh nói.
Tôi ngồi xổm xuống, cởi giày cao gót, thay đôi giày bệt kia vào, kích cỡ vừa vặn.
Thẩm Độ vươn tay đỡ tôi đứng dậy, thuận thế ôm tôi vào lòng.
Vòng tay anh rất ấm, mang theo mùi nước khử trùng nhàn nhạt. Đó là mùi của b/ệnh viện, là hơi thở đặc trưng trên người một bác sĩ ngoại khoa.
"Lâm Vãn, khóc đi." Anh nói bên tai tôi, "Khóc xong rồi, chúng ta đi."
Tôi vùi mặt vào hõm vai anh, cuối cùng bật khóc thành tiếng.
Vì năm năm ấy, vì tấm chân tình đã gửi sai chỗ, vì bản thân mình đã từng đ/ộc thoại trong vô số đêm khuya.
Thẩm Độ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Khóc xong, tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Thẩm Độ, anh không sợ em là một gánh nặng sao?"
"Sợ cái gì?" Anh lau nước mắt cho tôi, "Từ mười lăm tuổi đến hai mươi tám tuổi, em đã làm phiền anh mười ba năm rồi, còn thiếu lần này nữa sao?"
Tôi bật cười trong nước mắt.
Anh mở cửa xe: "Đi thôi, về nhà."
Tôi ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn. Thẩm Độ khởi động xe, lăn bánh ra khỏi bãi đỗ.
Trong gương chiếu hậu, khách sạn xa dần, sự ồn ào của đám cưới xa dần, Triệu Dư An xa dần.
Tôi mở cửa sổ, gió ùa vào, thổi tung mái tóc.
Thẩm Độ vươn tay bật nhạc, là một bài hát cũ, giai điệu nhẹ nhàng, ca từ nghe không rõ lắm.
"Đây là bài gì?" Tôi hỏi.
"'Cuối cùng cũng đợi được em'." Anh liếc nhìn tôi, cười cười, "Anh thấy rất hợp cảnh."
Xe chạy lên đường cao tốc, đường chân trời của thành phố mờ dần phía sau.
Tôi lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Tô Vãn Đình: "Lâm Vãn, sau khi cậu đi, Triệu Dư An nằm liệt trên đất khóc, Tống Tri Ý bị đuổi cổ, cả hội trường n/ổ tung. Đám cưới này của cậu đủ để tớ viết một bài hot hit trăm vạn view rồi."
Tôi gửi lại một icon mặt cười.
Rồi tôi mở danh bạ, tìm tên Triệu Dư An, ngón tay lơ lửng trên nút xóa, dừng lại ba giây.
Tôi nhấn xuống.
Điện thoại rung lên, Thẩm Độ gửi một tin nhắn - rõ ràng đang ngồi ngay cạnh tôi mà người này còn nhắn tin, tôi quay sang nhìn anh, anh nháy mắt với tôi.
Nội dung tin nhắn là: "Lâm Vãn, lần này đổi lại là anh đợi em, đợi bao lâu cũng được. Nhưng nếu em đã sẵn sàng, chỉ cần bước một bước về phía trước thôi, chín mươi chín bước còn lại, để anh đi."
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn khung cảnh lùi lại phía sau cửa sổ.
Nắng rất đẹp, trời rất xanh, gió rất nhẹ.
Tất cả đã kết thúc, và tất cả cũng vừa mới bắt đầu.
Ba tháng sau.