Thứ hai, là sao kê chuyển khoản và ảnh chụp màn hình tin nhắn của Trương Lỗi, chứng minh studio của Kỷ Lăng thuê người lén quay phim Trang Diệc Phong.
Thứ ba, là lịch sử vào khách sạn của Triệu Hạc Minh và Đào Điềm, kéo dài trong hai năm, tổng cộng ba mươi bảy lần, chính x/ác đến ngày tháng và số phòng.
Tôi chỉ kèm theo một câu: "Có vài người, món n/ợ đến lúc phải trả rồi."
Mười phút sau, Weibo sập.
Đợi đến khi máy chủ khôi phục, ba vị trí đầu trên bảng hot search đều là chuyện của chúng tôi:
#Kỷ Lăng thuê người lén quay phim#
#Lịch sử vào khách sạn của Đào Điềm và Triệu Hạc Minh#
#Ghi âm của Trang Diệc Phong là do AI tổng hợp#
Phần bình luận hoàn toàn bùng n/ổ.
"Vãi thật, Kỷ Lăng vẫn là con người à? Thuê người quay lén rồi còn đổ tội?"
"Đào Điềm với Triệu Hạc Minh á??? Thế trước đây cô ta b/án hình tượng thanh thuần làm gì?"
"Chỉ có mình tôi để ý là Trang Diệc Phong bị oan à? Cậu ấy bị bôi nhọ bao nhiêu năm nay chẳng lẽ đều do Kỷ Lăng làm?"
"Triệu Hạc Minh là ai? Có ai phổ cập kiến thức không?"
Chu Duyệt gửi cho tôi một tràng dấu chấm than trên WeChat: "Chị ơi, chị định lật tung cả cái giới giải trí này lên à!!!"
Tôi trả lời nó: "Chưa xong đâu."
Kỷ Lăng gọi điện đến, tôi bắt máy.
Giọng hắn r/un r/ẩy: "Tống Thời Vũ, rốt cuộc cô muốn thế nào? Cô đăng những thứ đó ra, cô có biết hậu quả không?"
"Hậu quả gì?"
"Đại diện thương hiệu của tôi! Phim của tôi! Cô có biết tôi thiệt hại bao nhiêu tiền không!"
"Kỷ Lăng," tôi nói, "anh có biết lúc tôi bị anh đẩy xuống cầu thang, tôi bị g/ãy mấy cái xươ/ng sườn không?"
Đầu dây bên kia im lặng.
"G/ãy xươ/ng sườn số 3, 4, 5 bên trái, rạn xươ/ng sống, xuất huyết n/ão. Tôi nằm trong tầng hầm ba ngày mới được người ta phát hiện, lúc đó anh đã đính hôn với Đào Điềm, đang chụp ảnh cưới ở Maldives rồi."
"Cô, cô nói gì? Đẩy xuống cầu thang gì? Tôi không có--"
"Anh sẽ không thừa nhận đâu, không sao cả." Tôi c/ắt ngang lời hắn, "Tôi không cần anh thừa nhận. Tôi chỉ cần tất cả mọi người biết, Kỷ Lăng anh là loại người như thế nào."
Cúp điện thoại, tôi xóa số của hắn.
Lần này, là vĩnh viễn.
Buổi chiều, Trang Diệc Phong tỉnh lại.
Cậu nhìn tôi, trong ánh mắt vẫn là vẻ đá/nh giá xa lạ đó, nhưng nhiều hơn hôm qua một chút thứ gì đó -- giống như một cảm giác quen thuộc mơ hồ không nắm bắt được.
"Tôi hình như... đã gặp cô rồi." Cậu nói.
"Đương nhiên là gặp rồi, chúng ta quen nhau hai tháng nay mà."
"Không phải." Cậu lắc đầu, chân mày nhíu lại như đang cố gắng hồi tưởng, "Không phải hai tháng này, mà là sớm hơn. Đã gặp cô từ rất lâu rồi."
Tôi sững người.
Cậu nhắm mắt lại, giọng rất khẽ: "Không nhớ rõ nữa. Nhưng giọng cô thì tôi nhớ."
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Cuộc gọi nhỡ đó. Trước khi tôi ch*t ở kiếp trước, cuộc gọi nhỡ duy nhất trong điện thoại. Cậu gọi cho tôi, tôi không nghe máy, rồi sau đó không còn sau đó nữa.
Lúc đó cậu muốn nói gì với tôi?
"Cậu nhớ gì?" Tôi khẽ hỏi.
Cậu im lặng rất lâu rồi nói: "Nhớ là có người nói với tôi, ba năm sau tôi sẽ đứng trên sân khấu lễ trao giải toàn cầu."
Nước mắt tôi cuối cùng không nhịn được nữa.
Thì ra cậu ấy nhớ. Kiếp trước cậu ấy đã nhớ. Chỉ là người đó không còn nữa.
"Sẽ thôi," tôi nói, "cậu sẽ đứng trên đó."
Cậu nhìn tôi rơi lệ, vươn tay ra, do dự một chút rồi dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt trên mặt tôi.
Động tác rất nhẹ, như sợ làm vỡ điều gì đó.
"Đừng khóc," cậu nói, "tôi không sao."
Câu này hôm qua cậu đã nói một lần trên cáng c/ứu thương, nhưng cậu không nhớ.
Người này, đến cả khi mất trí nhớ cũng không quên dặn người khác đừng khóc.
Tôi ở lại b/ệnh viện chăm Trang Diệc Phong ba ngày. Trong ba ngày này, thế giới bên ngoài đã đảo lộn.
Ba hợp đồng đại diện của Kỷ Lăng đều bị hủy, hai bộ phim đang quay tuyên bố đổi vai, studio phát thông báo nói "nghệ sĩ tạm dừng công việc vì lý do cá nhân". Thực tế, người trong giới đều biết, hắn đã bị phong sát.
Đào Điềm còn thảm hơn. Triệu Hạc Minh ngay khi cô ta bị phanh phui đã lập tức phủi sạch qu/an h/ệ, phát thông báo nói "cô Đào Điềm không có bất kỳ qu/an h/ệ nào với công ty và cá nhân tôi ngoài hợp tác thương mại". Nhưng lịch sử khách sạn không thể chối cãi, ba show giải trí của cô ta bị hủy, hai bộ phim đổi người, kéo theo cả những hợp đồng đại diện trước đó cũng đang xếp hàng chờ hủy.
Còn về phía Triệu Hạc Minh, rắc rối của ông ta còn lớn hơn. Sau khi lịch sử khách sạn bị phanh phui, có người lần theo manh mối tìm ra vấn đề trốn thuế của công ty ông ta, cục thuế đã vào cuộc điều tra.
Chu Duyệt nhắn tin cho tôi: "Chị ơi, ba thứ này của chị n/ổ ra một quả dưa bở to đùng luôn."
Tôi trả lời nó: "Không phải chị n/ổ, mà là do chính ông ta gieo nhân nào gặt quả nấy thôi."
Ngày thứ tư, ký ức của Trang Diệc Phong bắt đầu phục hồi.
Cậu nhớ ra phim của đạo diễn Trần trước, rồi đến hợp đồng, rồi đến chuyện đá/nh Kỷ Lăng trong quán cà phê. Khi nhớ ra, cậu sững người một chút rồi nói: "Tôi đá/nh hắn thật à?"
"đá/nh thật đấy."