“Cô… cô dám sao?”

Tôi không nhìn cô ta nữa.

Nửa tiếng sau, Phương Đường đến.

Cô ấy mang theo một xấp tài liệu dày cộm.

“Lục Lục, bằng chứng cậu cần đều đã sắp xếp xong rồi.”

“Lịch sử trò chuyện suốt tám năm, chứng từ chuyển khoản, ảnh chụp chung của hai người, và cả đoạn ghi âm anh ta tự miệng nói ‘cô ta chỉ là người nhà quê, tôi chỉ có trách nhiệm với cô ta thôi’.”

“Còn cả dòng thời gian của tờ giấy đăng ký kết hôn, chứng minh rõ ràng cậu bị anh ta lừa dối trong tình trạng không hề hay biết gì.”

Phương Đường nhìn về phía Châu Thiếu Bạch, lạnh lùng nói:

“Châu Thiếu Bạch, tội ngoại tình, mức án cao nhất là hai năm tù.”

Châu Thiếu Bạch ngồi bệt xuống đất.

Lâm Tiểu Hà định bỏ chạy, Phương Đường chặn cô ta lại.

“Lâm Tiểu Hà, tội vu khống, tôi đã nộp đơn khởi kiện rồi.”

“Cô nghĩ những tài khoản marketing kia sẽ giữ bí mật giúp cô sao?”

Sắc mặt Lâm Tiểu Hà hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta hét lên: “Liên quan gì đến tôi! Tất cả đều là lỗi của anh ta!”

Tôi nhìn cô ta.

Người phụ nữ hôm qua còn cầm biển hiệu đứng trước cửa nhà tôi, giờ phút này trông như một kẻ đi/ên.

Tôi không nói thêm lời nào.

Quay người bước vào ICU.

Mẹ tôi nằm trên giường b/ệnh, người cắm đầy ống dẫn.

Tôi ngồi xuống bên cạnh giường bà, nắm lấy tay bà.

“Mẹ, mẹ yên tâm.”

“Con sẽ không để ai b/ắt n/ạt chúng ta nữa.”

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Phương Đường gửi đến:

“Lục Lục, mình đã liên lạc với truyền thông giúp cậu rồi. Ngày mai tổ chức họp báo, cậu hãy nói ra sự thật.”

“Giải quyết dứt điểm một lần.”

Tôi trả lời một chữ:

“Được.”

6.

Buổi họp báo diễn ra tại một sảnh nhỏ của khách sạn.

Phương Đường sắp xếp cho tôi.

Tôi mặc một chiếc váy liền màu đen, không trang điểm.

Để mặt mộc, nhưng rất tỉnh táo.

Phía dưới chật kín phóng viên và cả những người làm nội dung trên mạng đang cầm điện thoại.

Phương Đường lên tiếng trước: “Hôm nay, thân chủ của tôi là cô Kim Lục Lục, muốn đưa ra phản hồi về vụ b/ạo l/ực mạng trong nửa tháng qua.”

“Cô ấy không phải tiểu tam. Cô ấy là người bị lừa.”

Tôi đứng dậy.

Cầm lấy micro.

“Tôi và Châu Thiếu Bạch bên nhau tám năm.”

“Anh ta chưa bao giờ nói với tôi rằng anh ta đã có vợ.”

“Họ kết hôn ba năm, còn tôi bên anh ta tám năm. Dòng thời gian rất rõ ràng.”

Tôi chiếu ảnh giấy đăng ký kết hôn lên màn hình.

“Đây là bằng chứng thép. Tôi không phải tiểu tam, tôi là nạn nhân.”

Phía dưới có người chụp ảnh, có người ghi âm.

Tôi tiếp tục nói.

“Tám năm này, tôi đã đề nghị kết hôn với anh ta tám lần, anh ta dùng chữ ‘đợi’ để thoái thác tôi tám lần.”

“Mẹ tôi bị u/ng t/hư giai đoạn cuối, tâm nguyện lớn nhất là nhìn thấy tôi xuất giá. Tôi khóc lóc c/ầu x/in anh ta, anh ta nói ‘chữa b/ệnh trước đi, kết hôn không vội’.”

“Hóa ra không vội, là vì anh ta đã sớm có gia đình.”

Tôi lấy ra hai lá cờ gấm kia.

Màu đỏ tươi, chói mắt.

“Đây là vợ anh ta tặng tôi. Cảm ơn tôi đã làm tiểu tam.”

“Đây là chính anh ta tặng tôi. Cảm ơn mẹ tôi đã nuôi dạy nên một kẻ thứ ba đạt chuẩn.”

Tôi cười, nước mắt rơi xuống.

“Tôi đã dành tám năm tươi đẹp nhất cho một kẻ l/ừa đ/ảo. Anh ta nuôi tôi như tình nhân, vợ anh ta dùng tôi như công cụ.”

“Còn mẹ tôi, bị họ làm cho tức đến mức phát b/ệnh tim, giờ đang nằm trong ICU.”

Cả khán phòng im lặng.

Đèn flash nháy liên hồi.

Sau đó, tôi lấy ra hồ sơ ph/á th/ai ở b/ệnh viện.

“Tôi đã mang th/ai.”

“Chín tuần.”

“Nhưng tôi đã bỏ rồi.”

“Vì tôi không thể để con mình sinh ra trong một gia đình l/ừa đ/ảo, vừa chào đời đã mang tiếng con hoang.”

Có phóng viên đứng dậy: “Cô Kim, những gì cô nói đều là thật chứ?”

“Tất cả bằng chứng, luật sư Phương sẽ gửi cho các vị.”

Tôi đặt micro xuống, bước xuống sân khấu.

Phía sau, có người vỗ tay.

Có người khóc.

Tôi không ngoảnh lại.

Buổi họp báo kết thúc, đứng đầu hot search.

#KimLụcLụcKhôngPhảiTiểuTam#

#ChâuThiếu BạchNgoạiTình#

#LâmTiểuHàVợCảThâmHiểm#

Cư dân mạng tìm ra tài khoản phụ của Lâm Tiểu Hà, phát hiện cô ta sớm đã biết sự tồn tại của tôi.

Cô ta theo dõi tài khoản mạng xã hội của tôi hai năm, lướt xem từng bài đăng của tôi.

Thậm chí vào ngày kỷ niệm tôi đăng “tám năm hạnh phúc”, cô ta đã nhấn like một bình luận “hy vọng bạn mãi mãi không bao giờ biết sự thật”.

Dư luận hoàn toàn đảo chiều.

Những người từng ch/ửi tôi, bắt đầu ch/ửi cô ta.

Những người từng ch/ửi cô ta, bắt đầu ch/ửi Châu Thiếu Bạch.

Có người đặt hoa trước cửa studio của tôi.

Có người viết tin nhắn xin lỗi.

“Xin lỗi, trước đây đã từng ch/ửi chị.”

“Chị ơi cố lên.”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn đó, không khóc.

Chỉ xóa sạch tất cả những bức ảnh liên quan đến Châu Thiếu Bạch.

Không để lại một tấm nào.

Một tuần sau, công ty của Châu Thiếu Bạch tuyên bố phá sản.

Đối tác hủy hợp đồng toàn bộ, nhà đầu tư rút vốn, nhân viên đồng loạt xin nghỉ việc.

Bố mẹ anh ta từ quê lên, chặn tôi ở cửa ICU.

“Lục Lục, Thiếu Bạch nó biết sai rồi, con có thể…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí mật sau cánh cửa khép hờ

Chương 13
Tôi vừa ở cữ xong được mười ngày thì Mạnh Liên Liên, em gái nuôi trong nhà của chồng tôi là Mạnh Ngôn Thành, dọn đến ở cùng. Cô ta mới tốt nghiệp, bảo rằng tiền thuê nhà đắt đỏ nên muốn ở nhờ vài tháng rồi đi. Tôi đồng ý ngay, nghĩ rằng giúp đỡ người thân là chuyện nên làm. Thế nhưng sau đó, cô ta cứ mặc áo hai dây lượn lờ trước mặt Mạnh Ngôn Thành, dây áo thì lúc nào cũng trễ xuống một nửa. Lúc tắm, cửa phòng tắm chẳng bao giờ đóng kín. Tôi thậm chí còn nhìn thấy cô ta tựa vào cánh tay Mạnh Ngôn Thành, ngẩng đầu nói chuyện với anh, môi gần như chạm sát vào cằm anh. Tôi từng nói với Mạnh Ngôn Thành rằng Mạnh Liên Liên có chút vượt quá giới hạn. Anh đặt đồ trên tay xuống, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng: "Có phải em nghỉ ngơi không tốt không? Để anh đưa em đi gặp bác sĩ nhé?" Tôi tranh luận với anh, anh lại nâng mặt tôi lên, giọng điệu tràn đầy kiên nhẫn: "Con bé chỉ là một đứa trẻ thôi, hormone sau sinh thay đổi quả thực dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều, không phải lỗi của em đâu." Tôi đã từng nghĩ rằng mình thực sự mắc phải bệnh tâm lý nào đó sau khi sinh. Cho đến đêm hôm đó, tôi thức dậy pha sữa và vô tình nhìn thấy một tờ giấy bị vò nát trong thùng rác.
Sảng Văn
8