Hắn dựng một sân nhỏ dưới chân núi, dựng rào quanh, làm chuồng gà, ngày ngày canh ba thì làm, hoàng hôn thì nghỉ.
Tôi nuôi gà, hắn trồng rau, cuộc sống yên ổn tựa tiên cảnh nhân gian.
Hệ thống ngày ngày thúc giục: "Thời hạn nhiệm vụ sắp hết rồi! Giá trị hắc hóa mới có 35%! Không đạt chỉ tiêu, buộc phải thu hồi!"
"Muốn thu hồi thì thu, ta không làm nữa."
"Không được! Ngươi đã ký khế ước, phải ép hắn đến hơn 80%! Ta cho ngươi cách cuối cùng -- tự dàn cảnh bị b/ắt c/óc, để hắn tận mắt nhìn ngươi rơi vào nguy hiểm, để hắn h/ận bản thân bất tài, h/ận thế nhân lạnh lùng vô tình!"
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Tôi xuống núi tìm một toán thổ phỉ, lấy hết mảnh bạc vụn trên người: "Các ngươi b/ắt c/óc ta, rồi đi tìm Thẩm Chiêu đòi tiền chuộc."
Tên đầu lĩnh thổ phỉ ngước nhìn đá/nh giá tôi: "Đàn ông nhà ngươi có tiền à?"
"Hắn có, các ngươi cứ việc đi đòi."
Tôi bị trói trong ngôi miếu đổ, chờ Thẩm Chiêu tới c/ứu.
Tôi cứ tưởng hắn sẽ mang theo cung tên, mang theo cơn phẫn nộ mà tới.
Hắn quả thật đã đến, một mình.
Đeo chiếc cung cứng tự chế, thắt lưng cài con d/ao đốn củi, đi mười mấy dặm đường núi, mồ hôi đầm đìa, áo ướt sũng.
Hắn nhìn tôi bị trói, đáy mắt lập tức trào lên hoảng lo/ạn, giọng r/un r/ẩy: "Đừng sợ, ta tới c/ứu ngươi."
Tên đầu lĩnh thổ phỉ đưa tay: "Tiền đâu?"
Thẩm Chiêu đưa một chiếc khăn vải nhỏ qua: "Tất cả ở đây, thả người trước đã."
Bọn thổ phỉ mở ra xem, tức đến mứng ch/ửi um lên: "Chỉ có mấy mảnh bạc vụn này, ngươi coi ta là ăn mày à?"
Thẩm Chiêu khẽ c/ầu x/in: "Ta chỉ có nhiêu đây, ta về nghĩ cách gom thêm, xin các ngươi đừng làm cô ấy bị thương."
Hắn thật sự đi gom tiền. Ở trong núi ba năm, hắn không thân thích, không bạn bè.
Hắn chạy xuống trấn, gõ cửa từng nhà, quỳ dưới đất xin người ta cho v/ay tiền.
Có người hỏi: "Ngươi lấy gì trả?"
Hắn nói: "Ta trồng củ cải trắng, tới mùa thu hoạch sẽ trả lại cho các người."
Tất cả đều coi hắn là kẻ đi/ên, đóng cửa lại, mặc kệ hắn quỳ trong gió lạnh.
Cả ngày, hắn chỉ v/ay được chưa đầy một lượng bạc.
Trên đường trở về, bọn thổ phỉ thấy hắn quá chậm, đá/nh hắn một trận tơi bời.
Hắn bị đ/á ngã xuống bùn, m/áu mũ m/áu miệng chảy ròng ròng, nhưng vẫn mò ra mấy đồng tiền đồng ít ỏi, nắm ch/ặt trong tay: "Ta cho các ngươi hết, thả cô ấy...... xin các ngươi đấy."
Đêm đó, hệ thống đột nhiên rít lên chói tai: Giá trị hắc hóa tăng vọt 15%! Hiện tại 20%! Hắn h/ận bản thân vô dụng, h/ận thế nhân lạnh lùng vô tình!
Tôi đứng sau cửa sổ vỡ, nhìn hắn co ro trong góc, đầy thương tích, vẫn còn đang lẩm bẩm thấp giọng: "Nhất định sẽ c/ứu ngươi ra."
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi như bị một bàn tay bóp nát, đ/au đến mức không thở nổi.
Tôi mới là kẻ á/c đ/ộc nhất.
Là tôi đẩy hắn về phía toán truy binh, là tôi h/ủy ho/ại tất cả của hắn, là tôi tự tay dàn cảnh vụ b/ắt c/óc này, khiến hắn chịu đủ mọi nh/ục nh/ã.
Tôi không phải đang hoàn thành nhiệm vụ, tôi đang đẩy một người hiền lành dịu dàng, từng chút một lao xuống địa ngục.
Từ ngày đó, tôi càng đi/ên cuồ/ng kí/ch th/ích hắn hơn.
Tôi châm lửa đ/ốt sạch cả mảnh rau hắn trồng mấy tháng trời, lửa bốc ngút trời, đám cải trắng xanh mướt trong nháy mắt hóa thành than.
Hắn ngồi xổm trên thửa ruộng ch/áy đen, không nhúc nhích, bóng lưng cô đơn đến xót xa.
Tôi lao tới, đ/á hắn một cú thật mạnh: "Thẩm Chiêu, ngươi đúng là đồ ăn hại! Ngươi cứ đi mà trồng rau cả đời đi! Ngươi sẽ mãi mãi là một kẻ vô dụng!"
Hắn ngã xuống đất, quay đầu nhìn tôi, đáy mắt đỏ hoe, nhưng không có chút oán h/ận nào.
Hắn khẽ hỏi: "Ngươi không vui đúng không?"
Tôi gào lên: "Ta tức ngươi không h/ận! Tức ngươi không phản kháng! Tức ngươi rõ ràng có thể trở nên mạnh mẽ, lại cứ chọn làm một thằng nông phu để người ta giày vò!"
Hắn chống tay ngồi dậy, giọng nhẹ như lông hồng: "Ngươi nổi gi/ận thì cứ đá/nh ta, cứ m/ắng ta, đừng tức hại đến mình."
Tôi ngồi xổm xuống đất, đột nhiên tan nát khóc òa.
"Thẩm Chiêu, sao ngươi không thể h/ận ta một lần đi? Ta ngày ngày b/ắt n/ạt ngươi, hại ngươi, phản bội ngươi, tại sao ngươi lại không h/ận ta?"
Hắn ngẩn ra một thoáng, từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt tôi, giọng điệu nghiêm túc lại dịu dàng: "Ta h/ận ngươi làm gì? Ngươi là người duy nhất trên đời này, là người ta có thể nói chuyện cùng. Ngươi mà đi thật, ta mới thật sự chỉ còn một mình."
Câu nói này, giống như con d/ao cùn nhất, từng chút một cứa vào trái tim tôi.
Tôi tới đây, là để ép hắn thành m/a.
Nhưng đến cuối cùng, tôi lại không nỡ để hắn chịu một chút tổn thương nào.
Mùa xuân năm thứ năm, giọng hệ thống đột nhiên trở nên lạnh lùng vô tình, không có chút thương lượng nào: "Thời hạn nhiệm vụ đã đến, giá trị hắc hóa chưa đạt, phán định nhiệm vụ thất bại. Chương trình cưỡ/ng ch/ế thu hồi khởi động, 10, 9, 8, 7..."
Tôi hoảng hốt, vội vàng gào lên: "Khoan đã! Cho ta thêm vài ngày nữa! Ta nhất định có thể khiến hắn hắc hóa!"
"3, 2, 1 -- Truyền tống."
Trước mắt tối sầm, trời đất quay cuồ/ng.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về căn phòng trọ ở thế giới hiện đại.