“Con nhà người ta thích ăn bánh kếp xoài ở đó, lần trước đàm phán hợp tác người ta giúp tôi một việc lớn, nên tôi tiện tay đặt cho họ một ít.”

“Kỳ Kỳ chẳng phải bị dị ứng xoài sao, còn mấy loại bánh khác thì bình thường, nên tôi không mang về cho hai mẹ con.”

Tôi nhìn vẻ chột dạ của anh ta, hỏi:

“Thật sao?”

Chu Minh Vũ đưa điện thoại đến trước mặt tôi.

“Nếu em không tin thì cứ kiểm tra điện thoại của anh, lịch sử trò chuyện vẫn còn nguyên đây này.”

“Anh biết sai rồi, lần sau anh cũng sẽ m/ua cho hai mẹ con những vị khác, đừng gi/ận nữa được không?”

Tôi quá hiểu anh ta rồi.

Anh ta dám đưa điện thoại cho tôi, nghĩa là tất cả những tin nhắn không nên có đều đã bị xóa sạch từ lâu, có kiểm tra cũng bằng thừa.

Tôi mỉm cười đẩy điện thoại lại, giọng điệu bình thản:

“Kiểm tra cái gì chứ, vợ chồng bao nhiêu năm, chút tin tưởng này em vẫn có.”

Chu Minh Vũ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn quay ngược lại trách móc tôi:

“Em đấy, cứ hay suy diễn, anh còn có thể lừa em được sao?”

Tôi nhìn vẻ mặt may mắn của anh ta, trong lòng không kìm được cảm giác buồn nôn.

Phải rồi, anh không lừa tôi, anh chỉ là giấu tôi nuôi một gia đình khác thôi.

Sáng hôm sau vừa ăn cơm xong, tệp nén mã hóa của lão Quách đã gửi đến.

Tôi khóa cửa văn phòng, bấm vào tệp tin xem từng tấm một, đầu ngón tay lạnh run lên.

Đối phương tên là Lâm Lệ, mối tình đầu thời trung học của Chu Minh Vũ.

Con trai cô ta là Chu Tử Ngang năm nay 18 tuổi, lớn hơn Kỳ Kỳ một tuổi, năm nay vừa đúng lúc tham gia kỳ thi đại học.

Tính theo độ tuổi, lúc Chu Tử Ngang chào đời, tôi và Chu Minh Vũ mới cưới nhau được một năm.

Ra là anh ta chưa từng dứt khoát với tình đầu từ trước khi cưới!

Tôi như một đứa ngốc, vất vả lăn lộn sự nghiệp ki/ếm tiền nuôi gia đình.

Còn anh ta, cầm tiền của tôi ở bên ngoài nuôi nhân tình và con riêng suốt gần 18 năm!

Thậm chí nơi ở hiện tại của Lâm Lệ và con trai cô ta, chính là căn hộ trong khu vực trường học mà bố mẹ tôi đã bỏ tiền m/ua cho tôi hồi tôi đang mang bầu Kỳ Kỳ.

Trên giấy tờ có ghi tên cả tôi và Chu Minh Vũ.

Ban đầu dự định là đợi Kỳ Kỳ lên cấp ba thì dọn qua đó ở.

Kết quả ba năm trước Chu Minh Vũ nói nhà để không cũng phí, chi bằng cho thuê lấy tiền.

Lúc đó tôi không nghĩ nhiều nên đã đồng ý.

Hóa ra anh ta chẳng hề cho thuê, mà là dùng làm tổ ấm cho nhân tình và con riêng.

Còn cả bộ đề thi các năm mà tôi phải bỏ ra số tiền lớn mới m/ua được cho Kỳ Kỳ.

Chu Minh Vũ nói mang cho con của người thân xem.

Kết quả quay đầu lại đã xuất hiện trên tay Chu Tử Ngang.

Điều khiến tôi lạnh sống lưng nhất là một tấm ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện với môi giới.

Tháng trước Chu Minh Vũ hỏi môi giới rằng căn hộ trong khu vực trường học đang bỏ trống đứng tên tôi, liệu có thể sang tên trực tiếp mà không cần sự đồng ý của chủ hộ hay không.

Còn nói sẵn sàng trả thêm phí môi giới.

Tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, ngay cả răng hàm cũng cắn ch/ặt đến đ/au nhức.

Căn hộ đó hiện nay có giá thị trường hơn bốn triệu tệ.

Đó là tiền tiết kiệm cả đời của bố mẹ tôi, anh ta thật to gan, muốn lén lút sang tên cho con riêng.

Tôi gọi thẳng cho chị Trương, luật sư ly hôn quen thuộc.

Đóng gói tất cả bằng chứng gửi qua đó, đi thẳng vào vấn đề:

【Giúp em phong tỏa tất cả tài sản chung của vợ chồng, tất cả thẻ ngân hàng, đầu tư, bất động sản, chỉ cần là những thứ anh ta có thể chạm vào, hãy khóa ch/ặt hết.】

【Ngoài ra, giúp em sắp xếp tất cả bằng chứng ngoại tình và tẩu tán tài sản của anh ta, em muốn anh ta phải ra đi với hai bàn tay trắng.】

Chị Trương làm việc rất hiệu quả.

Buổi chiều đã nhắn tin lại cho tôi nói rằng tất cả thủ tục đã xong, Chu Minh Vũ hiện tại không thể động vào dù chỉ một xu.

Buổi tối khi Chu Minh Vũ về, trên vai áo khoác còn dính chút tro hương trắng xám.

Tôi hất cằm chỉ vào đó:

“Cổ áo anh dính cái gì thế? Tàn th/uốc à?”

Chu Minh Vũ khựng lại một chút, vội vàng phủi đi, cười nói:

“Chiều nay bàn chuyện hợp tác với tổng giám đốc Trương, ông ấy hút th/uốc không cẩn thận rơi vào người anh, không sao đâu.”

Tôi ghé sát lại ngửi thử, mỉm cười nhìn anh ta:

“Th/uốc lá của tổng giám đốc Trương mà còn mang cả mùi hương khói chùa chiền sao?”

“Còn cả bùn đỏ dính trên giày anh nữa, hình như là đất ở phía chùa Quan Âm ngoại thành phải không?”

“Anh bàn chuyện hợp tác với tổng giám đốc Trương ở trong chùa à?”

Khuôn mặt Chu Minh Vũ lập tức tái mét, lùi lại nửa bước lo lắng hỏi:

“Em theo dõi anh à?”

“Tôi theo dõi anh làm gì?”

Tôi cười khẩy một tiếng, lắc lắc điện thoại.

“Sáng nay lướt vòng bạn bè, thấy có người đi chùa Quan Âm lễ bái, chụp lại con đường đầy bùn đất y hệt trên giày anh.”

“Chỉ tiện miệng hỏi thôi, anh căng thẳng cái gì?”

Chu Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy điện thoại ra mở lịch sử trò chuyện với tổng giám đốc Trương cho tôi xem:

“Hầy, chẳng phải con của tổng giám đốc Trương năm nay thi đại học sao, ông ấy nói đi chùa Quan Âm bái một cái cho yên tâm, nên kéo anh đi cùng.”

“Anh vốn chẳng muốn đi, nhưng nể mặt nên không từ chối được.”

Anh ta nói rồi còn ghé lại ôm vai tôi:

“Đợi năm sau Kỳ Kỳ thi đại học, anh cũng đưa hai mẹ con cùng đi bái một cái, cầu lấy vận may.”

“Dù có ích hay không, coi như là liều th/uốc an ủi tâm lý cũng tốt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
199
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cánh cửa lòng tôi, chẳng còn mở lối cho dối gian

Chương 11
Kể từ khi được chẩn đoán mắc chứng mộng du, bạn gái tôi là Tô Đào và thằng bạn thân Thịnh Dã đã chủ động đòi mật mã cửa nhà tôi. "Lỡ nửa đêm cậu đi ra ngoài thì sao? Bọn tớ ở ngay sát vách, nghe thấy động tĩnh có thể qua ngay lập tức." Tôi cứ tưởng họ quan tâm mình, cảm động đến suýt bật khóc. Cho đến khi tôi nhìn thấy một thông báo trên điện thoại của Tô Đào: [Chúc mừng, loạt tác phẩm "Cuộc phiêu lưu của bạn trai mộng du" của bạn đã nhận được lời mời ký kết hợp đồng từ nền tảng.] Tôi nhấn vào xem. Trong video ghim ở đầu trang, tôi đang nhắm mắt đứng giữa phòng khách, còn Thịnh Dã thì nhét một con chuột sống vào lòng bàn tay tôi. Cả hai đứa nhịn cười đến mức run cả người, khiến ống kính cũng rung lắc theo. Bình luận đứng đầu viết: [Chủ kênh tài năng quá, bạn trai cậu ấy có biết không?] Tô Đào trả lời ở bên dưới: [Mỗi lần tỉnh dậy anh ấy chỉ nghĩ bệnh của mình nặng thêm thôi, làm sao mà biết được, ha ha ha.] Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao nửa năm nay mỗi khi tỉnh dậy, gối của tôi lại nằm trong bồn cầu, bàn chải đánh răng cắm trong chậu hoa, còn đầu gối thì chỗ xanh chỗ tím. Tôi cứ ngỡ là bệnh tình của mình đang ngày càng trầm trọng hơn.
Sảng Văn
Tình cảm
8