Đạo lữ của ta là một kẻ cuồ/ng sủng đồ đệ nổi tiếng khắp giới tu chân.
Bất cứ thứ gì Diệp Tô Tô muốn, hắn đều dâng lên tận tay.
Linh thạch, pháp khí, đan dược, không ngoại lệ thứ gì.
Ta độ kiếp bị thương, tìm hắn xin một cây chỉ huyết thảo.
Kết quả hắn lật mặt ngay tại chỗ: "Đây là thứ ta chuẩn bị riêng cho Tô Tô, nàng là sư mẫu của nó, sao có thể tranh giành đồ của nó chứ?"
Các sư đệ đồng môn cũng hùa theo:
"Sư tỷ, tu vi của người cao, thỉnh thoảng bị thương cũng chẳng sao, nhưng Tô Tô thì khác, cây chỉ huyết thảo này người nhường cho muội ấy đi."
Diệp Tô Tô cũng đỏ hoe mắt, trốn sau lưng hắn, lí nhí nói:
"Sư mẫu người đừng gi/ận, đều là lỗi của con, sau này con sẽ không nhận đồ của sư phụ nữa."
Tạ Huyền xót xa vô cùng, ôm lấy nàng ta rồi lườm ta:
"Vân Hi, nàng có thể đừng ỷ thế hiếp người không?"
Ta không tranh cãi với bọn họ nữa.
Quay đầu tìm đến chỗ chưởng môn sư tôn.
"Sư tôn, xin hãy giải khai phong ấn trong cơ thể con."
Ta quỳ trên phiến đ/á lạnh lẽo, đầu gối chạm đất, m/áu từ vết thương đã thấm đẫm nửa vạt áo.
Giọng sư tôn rất bình tĩnh: "Con đã nghĩ kỹ chưa?"
Ta gật đầu: "Con nghĩ kỹ rồi."
Hai trăm năm trước, ta và Tạ Huyền kết thành đạo lữ.
Khi đó, ta đã là tu vi Đại Thừa hậu kỳ, chỉ trăm năm nữa là có thể vũ hóa phi thăng.
Nhưng lúc đó, trong mắt ta chỉ có Tạ Huyền.
Ta muốn đợi hắn.
Vì vậy, ta từ bỏ cơ hội phi thăng.
C/ầu x/in sư tôn đặt một đạo phong ấn nơi đan điền, áp chế tu vi của ta xuống gần bằng với Tạ Huyền.
Ta cứ ngỡ chỉ cần như vậy, chúng ta có thể mãi mãi bên nhau.
Nhưng không ngờ, chỉ vỏn vẹn hai trăm năm.
Tạ Huyền đã thay lòng.
Sư tôn im lặng rất lâu mới lên tiếng lần nữa:
"Đạo phong ấn đó một khi giải khai, tu vi của con sẽ khôi phục về đỉnh cao trong mười ngày, thiên kiếp sẽ tự kéo đến, vũ hóa phi thăng, không thể đảo ngược."
"Con biết."
"Qu/an h/ệ đạo lữ giữa con và Tạ Huyền cũng sẽ tự động giải trừ."
Người khựng lại một chút rồi tiếp lời: "Vân Hi, con thực sự nỡ rời bỏ hắn sao?"
Phải rồi.
Ta và Tạ Huyền là đôi thần tiên quyến lữ nổi tiếng giới tu chân.
Hai trăm năm trước, khi Tạ Huyền độ Nguyên Anh kiếp suýt thất bại.
Là ta liều mạng xông vào vùng sấm sét, dùng bổn mệnh pháp khí đỡ lấy đạo thiên lôi cuối cùng, bản thân suýt chút nữa h/ồn phi phách tán.
Sau đó hắn canh giữ bên giường b/ệnh ba ngày ba đêm, thề rằng đời này tuyệt đối không phụ ta.
Một trăm năm mươi năm trước, hắn cần một loại cửu u hàn thiết hiếm có để luyện bổn mệnh phi ki/ếm.
Là ta tìm ki/ếm suốt một năm trời ở vùng cực bắc băng nguyên.
Kết quả là kinh mạch bị tê cóng, đến tận bây giờ độ linh hoạt của tay trái vẫn không bằng tay phải.
Ngày hắn luyện thành phi ki/ếm, ôm lấy ta nói: "Vân Hi, nàng là người quan trọng nhất đời ta."
Thế nhưng, sau đó Diệp Tô Tô xuất hiện.
Những lời thề non hẹn biển đó, cứ như chưa từng tồn tại.
Ta đ/è nén suy nghĩ trong lòng, dập đầu xuống đất: "Vân Hi đã nghĩ kỹ rồi, xin sư tôn thành toàn."
Sư tôn không khuyên nhủ thêm nữa.
Ngón tay người ấn vào giữa mày ta, một luồng sức mạnh tràn vào đan điền.
đ/au đớn dữ dội bùng phát.
Ta cắn ch/ặt răng, không hề kêu lên tiếng nào.
Sau khi cơn đ/au dịu đi, linh lực bắt đầu tỉnh giấc.
Sư tôn thu tay lại, nhìn ta: "Mười ngày. Ngày thứ mười, thiên kiếp giáng xuống."
Ta đứng dậy cúi chào: "Đa tạ sư tôn."
Nói xong, ta xoay người, lảo đảo rời đi.
Đi đến lưng chừng núi, phía trước sáng lên một ngọn đèn.
Là Tạ Huyền.
Hắn xách đèn lồng, Diệp Tô Tô nép sau lưng hắn.
Đôi mắt ướt át, trông như vừa mới khóc xong.
Sắc mặt Tạ Huyền khó coi: "Nàng đi đâu vậy?"
"Tìm sư tôn."
Hắn nhíu mày, đưa tay chặn ta lại: "Nàng đi tìm sư tôn mách lẻo? Vân Hi, nàng có thể đừng nhỏ nhen như vậy được không? Chỉ là một cây chỉ huyết thảo, nàng cần gì phải làm ầm ĩ đến chỗ sư tôn?"
Diệp Tô Tô thò đầu ra sau lưng hắn, đưa ra một cây chỉ huyết thảo đã bị vò nát, giọng nghẹn ngào.
"Sư mẫu, con xin lỗi, đều là lỗi của con, cây chỉ huyết thảo này con đã trả lại cho sư phụ rồi, người cầm lấy đi. Con thực sự không cố ý chọc gi/ận người đâu."
Tạ Huyền che chở nàng ta sau lưng, lườm ta:
"Tô Tô đã khóc lóc xin lỗi nàng rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?"
Ta bình thản lắc đầu, nói:
"Ta không mách lẻo, ta tìm sư tôn là việc riêng của ta."
"Việc riêng?" Tạ Huyền cười lạnh một tiếng, "Nàng thì có việc gì chứ?"
"Chàng không cần biết."
"Vân Hi!" Hắn cao giọng, "Nàng là đạo lữ của ta, việc của nàng chính là việc của ta, cái gì gọi là ta không cần biết?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ nói: "Tạ Huyền, chàng vẫn còn nhớ ta là đạo lữ của chàng sao?"
Diệp Tô Tô sau lưng hắn bắt đầu thút thít.
"Sư mẫu, người đừng trách sư phụ, đều tại con."
Sắc mặt Tạ Huyền càng thêm khó coi: "Vân Hi, nàng có ý gì? Ta đã làm gì có lỗi với nàng sao?"