Chỉ mới vài ngày trước, chúng ta còn kề vai sát cánh chiến đấu trong bí cảnh.
Để c/ứu họ, ta đơn đ/ộc dẫn dụ yêu thú, suýt chút nữa mất nửa cái mạng.
Vậy mà họ không những không biết ơn báo đáp, còn liên kết với Tạ Huyền vu khống ta.
Ta đã cho họ cơ hội, nhưng vì họ không biết trân trọng.
Thì đừng trách ta bất nhân bất nghĩa.
Ta lấy từ trong tay áo ra một khối tinh thể ký ức.
"Thật khéo, ta cũng có bằng chứng."
Sắc mặt Tạ Huyền thay đổi, "Tinh thể ký ức?! Sao nàng có thể..."
Ta nhếch mép: "Vốn dĩ, khối tinh thể này được ta đặt trong hang động để quan sát yêu thú."
"Nhưng không ngờ, đồ đệ tốt Diệp Tô Tô của ngươi lại là kẻ hám lợi, đã lén giấu khối tinh thể này trên người, không ngờ lại thu hoạch được bất ngờ."
Tạ Huyền nghe vậy, hung hăng nhìn về phía Diệp Tô Tô.
Diệp Tô Tô đỏ hoe mắt: "Con, con không cố ý, con tưởng đây là đồ không ai cần nên mới lén nhặt lên."
Tạ Huyền nghiến răng, "Tô Tô, ngày thường ta tặng con pháp khí, đan dược, món nào cũng quý giá hơn khối tinh thể này, sao con lại!"
Ta không đủ kiên nhẫn để xem hai thầy trò bọn họ cãi vã.
Trực tiếp khởi động tinh thể ký ức.
Trong hình ảnh, mọi chuyện được phơi bày trọn vẹn.
Trong hang động, sắc mặt Chu Minh xanh mét.
"Đại sư huynh, chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao? Đó là Long Châu đấy!"
Một sư muội khác tiếp lời: "Đúng vậy đại sư huynh, sao sư tỷ Vân Hi có thể đ/ộc chiếm bảo vật."
Tạ Huyền sa sầm mặt: "Vậy các ngươi nói xem phải làm sao? Tu vi của Vân Hi vốn cao hơn chúng ta, các ngươi ai dám đảm bảo có thể cư/ớp được Long Châu từ tay nàng ấy."
Nghe vậy, Chu Minh và những người khác đều cúi đầu.
Đúng lúc này, Diệp Tô Tô đột ngột lên tiếng: "Sư phụ, sau khi ra ngoài, chúng ta hãy sửa lại chuyện xảy ra trong bí cảnh, nói là sư mẫu đá/nh lén chúng ta, cư/ớp mất bảo vật, người nói xem sư tôn có tin không?"
Nói xong nàng ta vội vàng che miệng: "Con, con chỉ nói bừa thôi."
Tạ Huyền lại sáng mắt lên.
"Cứ làm như thế!"
Chu Minh do dự lên tiếng: "Như vậy có phải không hay lắm không?"
Tạ Huyền lạnh lùng nói: "Chẳng có gì không hay cả, coi như là cho nàng ta một bài học."
Hình ảnh dừng lại ở đó.
Toàn trường im phăng phắc.
Sắc mặt Tạ Huyền trắng bệch như tờ giấy.
Diệp Tô Tô cũng tái mét, nhưng phản ứng của nàng ta nhanh hơn Tạ Huyền rất nhiều.
Nàng ta quỳ sụp xuống, dập đầu trước mặt ta: "Sư mẫu, con xin lỗi! Là con ép sư phụ làm vậy, là lỗi của con, người ph/ạt con đi! Người muốn gi*t muốn ch/ém đều được, chỉ cầu người tha cho sư phụ!"
Tạ Huyền sững sờ, xót xa đỡ nàng ta dậy: "Tô Tô, đừng c/ầu x/in nàng ta!"
Hắn nhìn về phía ta, ánh mắt lạnh lẽo.
"Làm việc gì tự mình chịu, chuyện này là chủ ý của ta, không liên quan đến Tô Tô."
"Nhưng Vân Hi, ta dùng hạ sách này chẳng phải vì nàng đ/ộc chiếm bảo vật sao? Rõ ràng là mọi người cùng vào bí cảnh, vậy mà nàng lại cậy tu vi cao, chiếm Long Châu làm của riêng!"
Sự trơ trẽn của Tạ Huyền khiến ta suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên một tiếng sấm rền trầm đục.
Tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Mây đen từ khắp các phương tụ lại, cuồn cuộn, gầm thét.
Thiên kiếp.
Đến sớm rồi.
"Lôi kiếp? Là ai đang độ kiếp?"
Diệp Tô Tô vừa mới khóc lóc nức nở, đột nhiên đôi mắt sáng rực.
"Sư phụ, chẳng lẽ là lôi kiếp của người?"
Tạ Huyền sững người.
Không đợi hắn lên tiếng, Diệp Tô Tô đã vội vàng nói:
"Đây là Cửu Chuyển Thiên Lôi, chỉ có tu vi của người và sư mẫu mới có thể dẫn dụ được Cửu Chuyển Thiên Lôi."
"Sư mẫu vài ngày trước vừa mới độ lôi kiếp, nên chắc chắn là của người rồi, chúc mừng sư phụ sắp đột phá tu vi, chỉ còn một bước cuối cùng là phi thăng thành tiên!"
Những người khác cũng phản ứng lại.
"Đúng vậy đại sư huynh! Chúc mừng người!"
"Chúc mừng đại sư huynh!"
Trong những lời chúc mừng tới tấp, Tạ Huyền bắt đầu đắc ý.
Hắn vui mừng khôn xiết: "Thật sự là ta!"
"Cuối cùng ta cũng đột phá rồi!"
Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt kiêu ngạo.
"Vân Hi, dù không có Long Châu, ta cũng vẫn có thể đột phá."
"Đợi ta vượt qua kiếp này, chính là tu vi Đại Thừa đỉnh phong, ngay cả nàng cũng không phải đối thủ của ta."
"Lát nữa khi ta độ kiếp, nàng hãy hộ pháp cho ta, ta sẽ không truy c/ứu lỗi lầm của nàng nữa, sau này chúng ta sẽ là cặp vợ chồng mạnh nhất giới tu chân."
Hắn vừa nói vừa bước ra khỏi đám đông, trên mặt mang theo nụ cười nắm chắc phần thắng.
Thật là hết th/uốc chữa.
Ta trực tiếp phớt lờ hắn, xoay người bay về phía một ngọn núi hoang ở đằng xa.
Tạ Huyền sững sờ, nghiến răng nhìn ta: "Vân Hi, nàng dám phớt lờ ta, nàng sẽ phải hối h/ận!"
Ta đạp không bay lên, đáp xuống đỉnh núi hoang.
"Tạ Huyền, mở đôi mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ, đây là lôi kiếp của ta."
Sắc mặt Tạ Huyền trắng bệch, thẹn quá hóa gi/ận.
"Đừng nói khoác nữa, giờ nàng nhận sai với ta, ta vẫn còn có thể..."