“B/ệnh nhân may mắn, khi rơi xuống đã bị cành cây vướng lại, làm giảm lực cản và giảm bớt một phần xung lực.”
“Nếu không, rơi trực tiếp từ tầng sáu xuống đất thì khả năng sống sót là cực kỳ thấp.”
“Hiện tại tình hình đã ổn định, nhưng hai chân bị g/ãy nát, quá trình phục hồi chức năng sau này sẽ rất gian nan. Những mảnh đạn găm trong cơ thể do va đ/ập nên đã có sự di lệch nhẹ, chúng tôi đã xử lý một phần, số còn lại tạm thời không khuyến khích phẫu thuật.”
Lục Cảnh Trạch nghe xong, lắp bắp hỏi:
“Khi nào cô ấy tỉnh lại ạ?”
“Hết th/uốc mê là sẽ tỉnh.”
Khương Du nắm ch/ặt lấy tay áo anh, vừa khóc vừa rối rít cảm ơn bác sĩ.
Lục Cảnh Trạch không hề động đậy.
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp c/ứu, nghĩ đến dáng vẻ Tống Tuyết Phạn đang nằm bên trong.
Đột nhiên cảm thấy lồng ngựk nghẹt thở.
Đúng lúc này, cảnh sát vội vã chạy tới.
“Cô Khương Du, chúng tôi đã nhận được một cuộn băng ghi hình gửi qua đường bưu điện, nội dung liên quan đến một vụ vi phạm nghiêm trọng trong một chiến dịch cảnh sát bảy năm trước, cần cô phối hợp điều tra.”
Khương Du ch*t lặng.
“Băng ghi hình gì cơ?”
Cô ta không biết rằng, sau khi biết được sự thật, Tống Tuyết Phạn đã gửi đoạn phim từ camera hành trình ghi lại cảnh Lục Cảnh Trạch và Khương Du ngoại tình ngay trong đêm xảy ra vụ án đó cho cảnh sát.
Khương Du hoảng lo/ạn, bối rối quay đầu nhìn Lục Cảnh Trạch.
Lục Cảnh Trạch chẳng nói gì, chỉ cúi gằm mặt, trông như một bức tượng.
Hóa ra Tống Tuyết Phạn đã sớm biết sự thật...
Thảo nào hôm nay cô ấy lại xuất hiện ở biệt thự Kim Giang.
Thảo nào cô ấy cứ hỏi mãi, người anh yêu là ai.
Cô ấy không phải đang thăm dò, mà là đang cho bản thân một cơ hội cuối cùng.
Cho nên, cho nên khi anh đẩy cô ấy về phía Cao Dũng, cô ấy mới không phản kháng.
Bởi vì, cô ấy vốn dĩ đã định ch*t rồi.
Lục Cảnh Trạch đột nhiên trượt khỏi ghế dài, quỳ rạp xuống trước cửa phòng cấp c/ứu.
Khóc đến x/é lòng.
“Tuyết Phạn... Tuyết Phạn ơi...”
Không biết đã qua bao lâu.
Y tá đẩy giường b/ệnh ra, Tống Tuyết Phạn nằm trên đó, vẫn chưa tỉnh.
Khuôn mặt không một chút huyết sắc, trên cổ vẫn còn quấn băng gạc.
Lục Cảnh Trạch lồm cồm bò dậy, đuổi theo hai bước nhưng bị y tá chặn lại bên ngoài phòng b/ệnh.
Y tá nói b/ệnh nhân cần nghỉ ngơi.
Anh nhìn qua lớp kính trên cửa vào trong, lòng bàn tay bị móng tay bấm đến bật m/áu.
Anh chỉ muốn Tống Tuyết Phạn mau chóng tỉnh lại.
Anh chỉ muốn, được nói với cô một lời xin lỗi chân thành.
Tôi đã có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, tôi vừa tốt nghiệp trường cảnh sát, mặc bộ quân phục mới tinh, đứng nghiêm chào trước ống kính.
Tôi tự hứa với lòng, mình sẽ trở thành người cảnh sát giỏi nhất.
Trong mơ, Lục Cảnh Trạch cũng vẫn còn trẻ trung.
Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của chúng tôi.
Tôi cùng anh đi thăm bà nội, anh nói đời này nhất định sẽ cưới tôi về nhà.
Chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau.
Khung cảnh như được nhấn nút tua nhanh.
Thời gian hạnh phúc trôi qua ngày càng nhanh.
Rồi lại đến đêm hôm đó.
Tôi bị năm tên tội phạm chặn đá/nh trong tòa nhà bỏ hoang.
Chúng đá/nh tôi đến thoi thóp.
Nhưng tuyệt nhiên không có tiếp viện, tôi rút sú/ng b/ắn bị thương bốn tên, khi loạng choạng đuổi theo tên thứ năm.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng sú/ng.
Tôi trúng đạn.
Đó là khoảnh khắc đ/au đớn nhất trong đời tôi.
Khung cảnh chuyển sang tông màu xám trắng.
Cuộc đời tôi trượt dài xuống vực thẳm.
Người yêu rời bỏ, người thân qu/a đ/ời.
Bà nội nhìn tôi lần cuối.
“Tuyết Phạn, con nhất định phải sống thật tốt nhé.”
Tôi muốn nắm lấy tay bà.
Nhưng thế nào cũng không nắm được.
“Bà ơi!”
Tôi tỉnh dậy.
Th/uốc mê chưa tan hết, ý thức như ngâm trong nước, lúc nổi lúc chìm.
Bên tai có tiếng y tá nói chuyện.
“Tỉnh rồi à... Tỉnh rồi! Mau đi gọi bác sĩ.”
Tôi muốn cử động, nhưng toàn thân như bị đóng đinh trên giường.
Không thể nhúc nhích.
Tôi nhìn trân trân lên trần nhà, phải mất rất lâu mới nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.
Bà nội mất rồi.
Tôi đã nhảy từ tầng sáu xuống, kéo theo cả Cao Dũng.
Cửa phòng b/ệnh bị đẩy ra, Lục Cảnh Trạch bước vào.
Anh ta lảo đảo, đôi mắt đỏ ngầu, chắc hẳn vừa mới khóc xong.
“Tuyết Phạn... cuối cùng em cũng tỉnh rồi, làm anh sợ ch*t khiếp!”
Bảy năm qua, trong mắt anh khi nhìn tôi từng có tình yêu, có chán gh/ét, có qua loa, có nhẫn nhịn.
Giờ đây, trong mắt anh chỉ còn duy nhất một loại cảm xúc, gọi là sám hối.
“Tuyết Phạn, anh thực sự sai rồi...”
Anh đứng cạnh giường, như một chú chó lớn bị dầm mưa.
Anh lại khóc, gương mặt đầy vẻ bối rối.
“Lời anh nói hôm đó không phải tiếng người... Anh không nên đẩy em, bao năm qua đều là lỗi của anh, nếu không phải tại anh, em đã không thành ra nông nỗi này.”
“Tống Tuyết Phạn, sau này anh sẽ không lừa dối em nữa, anh sẽ chăm sóc em cả đời, nên là, chúng ta bắt đầu lại được không?”
Anh quỳ bên mép giường, nắm lấy tay tôi.
Lầm bầm nói: “Sao em lại g/ầy thế này chứ?”
Tôi lặng lẽ lắng nghe, đợi anh nói hết câu.