Tôi chầm chậm rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh ta.
Chỉ nói đúng ba chữ.
“Anh đi đi.”
Lục Cảnh Trạch sững sờ.
“Tuyết Phạn...”
“Đi đi... tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Tôi nhắm nghiền mắt lại, không muốn nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Đôi chân anh ta bủn rủn, rồi huỵch một tiếng quỳ xuống.
Thời gian trôi qua thật lâu, lâu đến mức trời đã tối đen.
Cuối cùng anh ta cũng đứng dậy.
Từng bước một lùi ra khỏi phòng b/ệnh.
Nhưng anh ta vẫn không rời đi ngay.
Đứng ở cửa một lúc, lặng lẽ nhìn tôi qua lớp kính.
Tôi cảm nhận được ánh nhìn của anh ta, nhưng không hề mở mắt.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, trong phòng b/ệnh đã có thêm vài người.
Là lãnh đạo và đồng nghiệp cũ trong đội.
Đội trưởng già ngồi bên mép giường tôi, hốc mắt đỏ hoe.
“Tuyết Phạn à, con là nữ cảnh sát hình sự ưu tú nhất mà ta từng dẫn dắt.”
“Ta biết trong lòng con đ/au khổ, nhưng con phải kiên cường, đừng nghĩ quẩn, chuyện bảy năm trước không phải lỗi của con.”
“Tổ điều tra đã làm rõ rồi, hôm đó Khương Du nhận được yêu cầu hỗ trợ của con nhưng không phản hồi ngay, làm lỡ mất thời cơ vàng.”
“Còn nữa...” Đội trưởng già ngập ngừng, giọng trầm xuống, “Còn một chuyện nữa, điều tra sau đó cho thấy, lần đó chính Khương Du là người tiết lộ thông tin.”
Mi mắt tôi gi/ật nhẹ.
Tim đ/ập thắt lại.
“Khương Du đã khai hết rồi, cô ta có tiếp xúc với nhóm của Cao Kiệt. Trước đó, khi cô ta và Lục Cảnh Trạch... ngoại tình, đã bị một tên thuộc hạ của Cao Kiệt nhìn thấy, đối phương dùng chuyện này để u/y hi*p cô ta.”
“Để bịt miệng bọn chúng, cô ta đã nói ra kế hoạch của chúng ta, nên bọn tội phạm mới giăng sẵn bẫy.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Nắm ch/ặt tay lại, lòng trống rỗng.
Đến cả sự gi/ận dữ cũng chẳng còn sức mà dấy lên.
Bởi vì những chuyện này đã qua lâu rồi.
Tất cả đều không thể quay lại, cũng không thể thay đổi được nữa.
Đội trưởng già lấy ra một phong bì từ trong cặp tài liệu.
Đặt lên bàn cạnh giường tôi.
“Đây là chút tấm lòng của anh em trong đội, không nhiều, hy vọng có thể giúp được con, con cứ yên tâm dưỡng thương.”
“Cảm ơn... đội trưởng.”
Đội trưởng đứng dậy, khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi, gương mặt đầy vẻ tiếc nuối nhưng chẳng biết nói gì hơn, liền xoay người rời đi.
Lục Cảnh Trạch vẫn luôn đứng ngoài cửa.
Những lời vừa rồi, anh ta đã nghe thấy hết.
Ngoài hành lang vọng lại tiếng khóc nghẹn ngào.
Thật lâu vẫn không dứt.
Tôi lặng lẽ nằm trên giường, nhìn trân trân lên trần nhà, không có lấy một giọt nước mắt.
Trong lòng chỉ còn lại một khoảng không.
Vì đang mang th/ai nên Khương Du không bị tạm giam.
Sau khi được thả, cô ta đến b/ệnh viện thăm tôi.
Đẩy cửa phòng b/ệnh, cô ta đã đẫm lệ.
Chẳng nói chẳng rằng, cô ta huỵch một tiếng quỳ xuống đất.
“Chị Phạn, chị biết hết rồi đúng không? Xin lỗi chị, em đáng ch*t, em không c/ầu x/in chị tha thứ, chỉ là muốn đến nói với chị rằng, em thực sự hối h/ận rồi...”
Cô ta khóc đến mức không ra hơi.
“Lúc đó em thực sự quá sợ hãi, bọn chúng nói chị gặp chuyện, em sợ đến ngây người, em thực sự không cố ý giấu giếm... chỉ là không biết phải đối mặt với chị thế nào.”
“Những năm qua em cố gắng đối tốt với chị là để chuộc tội, nhưng càng chuộc tội em lại càng sợ, em sợ chị biết sự thật, em sợ chị sẽ không bao giờ tha thứ cho em.”
Nước mắt cô ta như chẳng bao giờ cạn.
“Là em đã cư/ớp đi tất cả của chị, bạn trai của chị, sự nghiệp của chị, sức khỏe của chị, tương lai của chị, em đáng ch*t vạn lần.”
Cô ta quỳ trên đất, trán đ/ập xuống sàn gạch bộp bộp vang dội.
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt dừng lại ở cái bụng hơi nhô lên.
Trong lòng không gợn chút sóng.
“Cô đi đi, không cần nói nữa đâu.”
Khương Du không chịu đứng dậy.
Người chăm sóc thấy thế không đành lòng, bèn nhấn chuông gọi.
Y tá vào khuyên cô ta ra ngoài.
Lục Cảnh Trạch đứng đợi ngoài hành lang.
Thấy Khương Du bước ra, anh ta không hề tiến tới đỡ.
Cả hai nhìn nhau không nói, đều cúi gằm mặt.
Buổi chiều, Lục Cảnh Trạch lại đến.
“Đội trưởng Lưu bảo với tôi, đội đã cử người lo hậu sự cho bà nội rồi, bảo em không cần lo lắng.”
Nhắc đến bà nội, tim tôi thắt lại.
Quay người đi, nước mắt thấm đẫm gối.
“Chuyện năm đó anh đều biết rồi... là Khương Du hại em.”
Giọng anh ta đầy vẻ c/ăm h/ận.
Tôi quay đầu nhìn anh ta một cái.
“Anh thì vô tội đến mức nào chứ?”
Lục Cảnh Trạch sững sờ.
“Hai người cùng nhau đẩy tôi vào đường cùng, nên Lục Cảnh Trạch, anh cũng đừng có ở đây giả vờ làm nạn nhân nữa. Hai người đều trơ trẽn, đều đáng ch*t cả!”
Quả táo trong tay Lục Cảnh Trạch rơi xuống đất.
Anh ta như bị điểm huyệt.
Đứng bất động, hốc mắt đong đầy nước mắt.
Không biết qua bao lâu, anh ta chậm rãi đứng dậy.
“Thật sự xin lỗi...”
Câu này, tôi đã nghe đến phát ngán rồi.