Tô Thư D/ao cũng sững sờ, không cam tâm hỏi tiếp:
“Còn tên tiều phu đã gọi hộ vệ Thái tử đến thì sao? Không phải ngươi đã sai thị vệ đón cả nhà hắn vào Quốc công phủ chăm sóc sao?”
Ta thật không ngờ Tô Thư D/ao lại ngây thơ đến thế.
Cách duy nhất để một người im lặng không thay đổi lời khai chính là diệt khẩu.
Quả nhiên, Quốc công phu nhân nhắm mắt lại, bất lực nói:
“Khi đi chùa thắp hương, xe ngựa rơi xuống vực, cả nhà đều ch*t hết rồi.”
Tô Thư D/ao lao tới bóp cổ mẹ đẻ, mắt đỏ ngầu gào thét:
“Mẹ, mẹ hại ch*t con rồi!”
Tô quản gia không muốn ch*t, cùng đám hạ nhân dập đầu c/ầu x/in:
“Đại nhân tha mạng! Lúc trước chúng con đều là nghe lời chỉ thị của Quốc công gia nên mới nói Nhị tiểu thư là người học y lâu năm, nhưng người thực sự học y ở Thần Y Cốc chính là Đại tiểu thư Tô Thanh Yến!”
Sắc mặt ta không đổi, thản nhiên nói:
“Lời nói không bằng chứng, bằng chứng đâu?”
Sư phụ cũng đã hiểu ra tình hình, giúp ta lên tiếng:
“Ta thấy các ngươi chỉ là muốn kéo thêm người ch*t chung trước khi xuống mồ thôi!”
“Cấm quân đại nhân, Quốc công phủ này toàn là gia nô, lời khai của bọn chúng sao tin được?”
Thủ lĩnh cấm quân vốn đã mất kiên nhẫn, đám thuộc hạ thì chỉ chờ lệnh đi tịch biên tài sản.
“Không tin được!”
“Hơn nữa, chúng ta còn tìm thấy lệnh bài Thần Y Cốc trên người cô, túi th/uốc trên người cô có mùi giống hệt loại mà ân nhân c/ứu mạng Thái tử đã dùng, không thể giả được! Còn có cả ngân châm có ký hiệu Thần Y Cốc, bằng chứng rành rành, đừng hòng chối cãi!”
Tô Sùng An không cam tâm, chỉ vào sư phụ nói:
“Bà ta chính là cốc chủ Thần Y Cốc, là sư phụ của đích trưởng nữ ta, người học y thực sự chính là đích trưởng nữ Tô Thanh Yến của ta!”
Sư phụ vẻ mặt ngạc nhiên, khó tin nhìn Tô Sùng An.
“Quốc công gia thật là hồ đồ, ai cũng biết cốc chủ Thần Y Cốc là một ông lão tóc bạc trắng, ta trông giống ông lão sao?”
Để che giấu thân phận, sư phụ khi hành y quả thực luôn cải trang thành ông lão, chỉ những người thân cận mới biết diện mạo thật của bà.
Tô Sùng An là cha ruột của ta, tính là người thân cận, nhưng vẫn câu nói đó: ông ta không có bằng chứng!
Ông ta không bỏ cuộc, lại nói:
“Ta tự biết tội nghiệt sâu nặng, nhưng Tô Thanh Yến cũng là người của Quốc công phủ, nó cũng phải vào ngục!”
Sư phụ tiến lên đ/á ông ta một cước.
“Phe! Vừa nãy ông nói rõ ràng, đích trưởng nữ của ông và Quốc công phủ không còn liên quan gì đến nhau, giờ ông quên rồi sao!”
Bách tính cũng đồng loạt phụ họa.
Cái bẫy ông ta giăng ra cho ta cuối cùng lại tự làm hại chính mình.
Thủ lĩnh cấm quân không nghe ông ta biện bạch thêm, ra lệnh một tiếng, đám thuộc hạ liền xông vào Quốc công phủ.
Tiếng khóc lóc, ồn ào, gào thét, đủ loại âm thanh đ/âm vào tai.
Còn ta thản nhiên nhìn biển hiệu Quốc công phủ, nắm tay sư phụ rời đi đầy bình thản.
Ta không ngờ cố nhân của sư phụ lại là Thừa tướng phu nhân, và b/ệnh nhân bà bảo ta chữa trị chính là Tam hoàng tử Lý Thừa Diệp.
Ba năm trước, ngài ấy ngã ngựa bị thương chân, thái y nói ngài ấy vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa.
Một vị hoàng tử không thể đi lại, định sẵn không có duyên với ngai vàng.
Nhưng Thánh thượng b/ệnh cũ khó chữa, thái y chẩn đoán không sống quá nửa năm, Thái tử b/ệnh nặng hôn mê, hai vị hoàng tử còn lại thì hôn quân vô đạo, không thích hợp làm vua.
Chỉ có mỗi Tam hoàng tử văn võ song toàn, đáng tiếc...
Sư phụ nói thuật châm c/ứu của ta cao hơn bà, nhất quyết bắt ta thử.
Lý Thừa Diệp thì thản nhiên:
“Cô nương Độ Vi, nàng chỉ cần tận lực là được, những thứ khác không cần lo lắng.”
Ta thích cách ngài ấy gọi cái tên mới của ta.
Suốt một tháng, ta ở biệt viện chữa chân cho ngài ấy.
Nghe nói khi Quốc công phủ bị tịch biên, người ta tìm ra bằng chứng Tô Sùng An tham ô tiền c/ứu trợ thiên tai, Thánh thượng đại nộ, phán Tô Sùng An tội ch/ém đầu.
Nghe nói Quốc công phu nhân, tức mẹ đẻ của Tô Thư D/ao là Lâm di nương, sau khi bị đ/á một cước đó, vì vết thương nặng không qua khỏi đã ch*t trong ngục.
Một ngày trước khi Tô Sùng An bị hành hình, Lý Thừa Diệp đã có thể đứng dậy.
Ta đang vui vẻ nhìn thành quả của mình thì sư phụ sai người nhắn tin nói Tô Sùng An muốn gặp ta.
Ta vốn không muốn đi, nhưng nhớ lại mối h/ận mẹ bị ông ta giáng làm thiếp, ta vẫn đi.
Chỉ mới một tháng, Tô Sùng An đã tóc bạc trắng.
Ông ta c/ầu x/in ta c/ứu ông ta một mạng.
“Thanh Yến, con c/ầu x/in sư phụ con đi, bảo bà ấy c/ứu Thái tử...”
Ông ta khóc lóc thảm hại, túm lấy gấu váy ta c/ầu x/in.
“Cầu con vì nể mặt mẹ con mà c/ứu cha một mạng, cha cũng bị mẹ con nhà kia lừa thôi!”
Ta che giấu sự gh/ê t/ởm trong mắt:
“Không cần cầu sư phụ con, chính con có thể c/ứu Thái tử.”
Mắt ông ta vụt sáng.
“Chỉ cần ông ký vào tờ hòa ly với mẹ con, sau khi ông ra ngoài, con sẽ cho người cải táng cho bà ấy.”
Tô Sùng An như vớ được cọc, kích động khóc lớn.
“Được được được, ta ký ngay đây.”
Ông ta cư/ớp lấy tờ hòa ly trên tay ta, cắn ngón tay ký tên mình, rồi đầy hy vọng hét lớn với đám sai nha: