Tôi nghiến răng, đổ sạch mọi thứ trong túi xách xuống sàn.
Nhặt điện thoại, ví tiền, căn cước công dân, thẻ ngân hàng... tất cả nhét vào tay cô tiếp viên.
"Tất cả cho cô đấy, được chưa? Tôi sẽ không bỏ chạy đâu!"
"Đừng lãng phí thời gian nữa, kéo dài thêm nữa là người đó không c/ứu được thật đâu!"
"Đi ngay bây giờ, anh ta còn một tia hy vọng sống, chậm một bước nữa thì thần tiên cũng không c/ứu nổi!"
Những hành khách từng nghi ngờ tôi thấy vậy, thái độ bắt đầu d/ao động.
"Cô ấy nói không sai, thực sự để đến lúc người ta không còn nữa thì có hối h/ận cũng không kịp!"
"Ví tiền, điện thoại, căn cước đều đặt ở đây rồi, chứng tỏ cô ấy không sợ bị kiểm tra. Đợi hạ cánh chúng ta cùng nhau giám sát, không chạy thoát được đâu!"
"Còn nước còn t/át đi, ở độ cao hun hút thế này, ngoài tin cô ấy ra, hãng hàng không các người còn cách nào khác không?"
Cô tiếp viên còn rất trẻ, trong màn giằng co giữa tôi và bà cụ đã sớm hoảng lo/ạn.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào.
Sau một hồi im lặng, cô cắn môi, giọng r/un r/ẩy:
"Họ nói... nói đúng. Tôi tin cô, chúng ta đi ngay bây giờ!"
Một tảng đ/á trong lòng tôi rơi xuống, gần như muốn khuỵu xuống vì nhẹ nhõm.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi xoay người định đi theo cô ấy.
Phía sau bỗng truyền đến tiếng cười nhạo của bà cụ.
"Chậc, chẳng trách đồn công an ngày nào cũng tuyên truyền chống l/ừa đ/ảo, đám người các người đúng là dễ bị dụ thật!"
"Một chiếc căn cước giả giá mười lăm tệ, điện thoại chẳng qua chỉ là đạo cụ, âm mưu của nó với đồng bọn tôi nghe rõ mồn một. Nó ấy à, chính là loại l/ừa đ/ảo mạng chuyên đi 'dàn dựng c/ứu người' trên máy bay!"
"Mấy trăm tệ trong ví kia là chi phí đóng kịch, còn thẻ ngân hàng, trong đó chắc gì đã có tiền?"
"Chúng nó đã thông đồng với nhau từ trước, nếu người kia vô tình được c/ứu sống, nó sẽ nhân cơ hội thổi phồng để ki/ếm chác b/éo bở..."
Bà ta liếc nhìn tôi một cái, rồi chậm rãi bồi thêm nhát d/ao cuối cùng:
"Còn nếu người ta ch*t, nó chỉ việc vứt đống đồ này đi rồi chuồn êm..."
Cả khoang máy bay im bặt.
Những hành khách vừa mới tin tưởng tôi tuyệt đối, ánh mắt bắt đầu d/ao động bất định.
"Không phải chứ? Thật sự có người dám lấy mạng người khác ra đùa kiểu này sao?"
"Thôi thôi, bớt nhúng tay vào thì hơn, loại influencer vì chút lưu lượng mà ăn 'bánh bao m/áu người' bây giờ không ít đâu."
"Nó là bác sĩ thật thì tốt, chứ nếu là giả, chúng ta là những người lên tiếng bênh vực nó, e là cũng phải chịu trách nhiệm theo."
"Hơn nữa, bà cụ kia và nó chẳng quen chẳng biết, tại sao tự dưng lại liều mạng bôi nhọ một người lạ?"
Tôi cũng rất thắc mắc.
Chẳng lẽ là b/ệnh nhân hoặc người nhà b/ệnh nhân không hài lòng về kết quả điều trị của tôi tại b/ệnh viện?
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bà ta, cố gắng nói lý lẽ:
"Bác ơi, trước khi lên máy bay tôi có gọi điện thật, nhưng đó là trao đổi công việc với b/ệnh viện, đồng bọn hay l/ừa đ/ảo gì đó, tôi còn chưa từng nghe qua."
"B/ệnh nhân đang ngàn cân treo sợi tóc, bác cản trở thêm một giây là anh ấy lại gần cửa tử hơn một bước đấy!"
Nói đến đây, giọng tôi đã nghẹn ngào.
"Bác cũng có gia đình, có con cháu. Nếu người thân của bác đang lúc sắp được c/ứu lại bị một kẻ cản đường liều ch*t ngăn lại, bác sẽ có cảm giác gì?"
Khoảnh khắc đó, tôi như thể quay lại cái ngày bố tôi bị ngừng tim trên xe buýt.
Nhưng lời của tôi không đổi lại được nửa phần động lòng từ bà ta.
Bà cụ không nói không rằng, giơ tay t/át tôi một cái.
"Tao đá/nh ch*t cái đồ quạ mồm nhà mày! Đồ l/ừa đ/ảo ch*t ti/ệt, còn dám trù ẻo con cháu tao!"
Tôi không né kịp, lảo đảo ngã xuống đất.
Đúng lúc này, bộ đàm của cô tiếp viên lại vang lên tiếng gọi gấp gáp:
"Tiểu Lưu, trong khoang nếu không tìm thấy nhân viên y tế thì quay về giúp đỡ ngay!"
"Hành khách ngựk phồng lên rồi, toàn thân vã mồ hôi lạnh, môi đã tím đen lại..."
Đầu tôi "uỳnh" một tiếng.
Tôi bò dậy từ dưới đất, gi/ật lấy bộ đàm, môi r/un r/ẩy, dùng hết sức bình sinh hét lên với đầu dây bên kia:
"Là tràn khí màng phổi áp lực!"
"Phải chọc hút giải áp ngay lập tức, nếu không anh ấy sẽ ch*t!"
Đầu dây bên kia rõ ràng nhận ra sự chuyên nghiệp của tôi, giọng cao vút lên:
"Tiểu Lưu! Trên máy bay rõ ràng có bác sĩ, sao cô không đưa đến!"
"Tình trạng hành khách rất nguy kịch, nếu để lỡ việc, cô có gánh nổi trách nhiệm này không?"
Cô tiếp viên tên Tiểu Lưu vừa khóc vừa kể lại sự việc vừa rồi.
Chưa đầy một phút, có thêm hai tiếp viên và hai cảnh sát hàng không bước nhanh tới.
Thấy người dẫn đầu đeo bảng tên cơ trưởng, tôi lao ngay tới:
"Tôi là Tô Tình, Trưởng khoa Cấp c/ứu B/ệnh viện Nhân dân Thành phố, tôi lấy sự nghiệp và toàn bộ danh dự của mình ra đảm bảo, thân phận của tôi hoàn toàn x/ác thực!"
"B/ệnh nhân đâu? Tình hình bây giờ thế nào?"
Bà cụ vẫn muốn chen ngang, tôi quát lớn vào mặt bà ta:
"Bà đừng có nói bậy nói bạ nữa!"