Tiểu Lưu bước tới một bước, đưa chiếc điện thoại đang sáng màn hình dí sát vào trước mặt bà cụ:
"Bà mở to đôi mắt mờ đục của mình ra mà nhìn cho kỹ! Lý lịch của bác sĩ Tô được kết nối mạng toàn quốc để tra c/ứu! Cô ấy không chỉ có y thuật cao cường, mà còn từng lập công nhờ nhiều lần cấp c/ứu trọng điểm, từng xuất hiện trên bản tin thời sự của Kinh Thành đấy!"
Khí thế hung hăng ban đầu của bà cụ lập tức tắt ngấm, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: "Không thể nào... đây là do các người thông đồng với nhau, cố tình diễn kịch cho tao xem, tao phải tìm con trai tao!"
Sắc mặt tôi càng lạnh lùng hơn:
"Nếu bà không tin, vậy thì báo cảnh sát. Nếu tôi là kẻ mạo danh, cảnh sát sẽ nh/ốt tôi lại."
"Nhưng nếu tôi là thật, việc bà bịa đặt sự thật, cố ý h/ãm h/ại, lại còn dẫn đến cái ch*t của người khác, thì đây đã cấu thành tội vu khống h/ãm h/ại, bà cứ chờ mọt gông trong tù đi!"
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trong túi bà ta đột ngột vang lên.
Cảnh sát hàng không bên cạnh quẹt máy nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam lo lắng:
"Mẹ! Con đến sân bay rồi, sao không thấy mẹ đâu? Mẹ đang ở đâu thế?"
Bà cụ như vớ được cọc, lập tức gào khóc thảm thiết vào ống nghe:
"Con ơi! Mẹ bị người của hãng hàng không giữ lại rồi, con mau đến c/ứu mẹ đi!"
Con trai bà cụ nhanh chóng tìm đến.
Anh ta đẩy cửa bước vào, nhìn thấy mẹ ruột đang bị hai cảnh sát hàng không giám sát, chẳng thèm hỏi lấy một câu, trực tiếp gạt đám đông xông vào:
"Các người làm cái gì thế! Mau thả mẹ tôi ra!"
"Hạn chế tự do thân thể trái phép đúng không? Tôi là đối tác cao cấp của văn phòng luật Hằng Phong tại Kinh Thành, biết điều thì mau buông tay ra, nếu không tôi kiện ch*t hãng hàng không các người!"
Tôi vốn tưởng rằng việc con trai bà cụ vớ phải một người mẹ quấy rối vô lý là do anh ta xui xẻo.
Ai ngờ, hai mẹ con đúng là cùng một khuôn đúc ra cái loại người đó!
Cơ trưởng không chiều theo thói hư tật x/ấu của anh ta, trực tiếp chìa thẻ nhân viên ra, mặt không cảm xúc đáp trả:
"Thật trùng hợp, hãng hàng không chúng tôi cũng đang chuẩn bị kiện mẹ anh. Vu khống á/c ý, gây rối trật tự hàng không, cố tình làm trì hoãn việc cấp c/ứu hành khách khác, anh chuẩn bị tinh thần mà hầu tòa đi."
Anh ta khựng lại, không thể tin nổi nhìn bà cụ:
"Mẹ? Rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
Đôi mắt bà cụ đỏ hoe, bày ra vẻ mặt như thể chịu đựng nỗi oan ức tột cùng:
"Tất cả là tại mẹ già này tai nghe không rõ, nghe nhầm điện thoại nên lỡ miệng đùa với cô tiếp viên vài câu."
"Sau đó họ cứ đòi hạ cánh khẩn cấp, nhưng con đã dặn đi dặn lại là mẹ phải đi dự tiệc của sếp con để giữ thể diện, mẹ sợ lỡ thời gian làm hỏng hình ảnh của con trong mắt sếp, nên sống ch*t không đồng ý, thế là họ động tay động chân bắt người."
"Cái tên cảnh sát hàng không kia còn dùng dùi cui dọa mẹ, con ơi, con nhất định phải làm chủ cho mẹ!"
Tôi tức đến bật cười.
Chỉ bằng vài ba câu, bà ta đã vận dụng kỹ năng "tránh nặng tìm nhẹ" một cách điêu luyện.
Thế nhưng, những tình tiết mấu chốt như hạ cánh c/ứu người, lấy cái ch*t ra u/y hi*p, làm ch*t người thì bà ta tuyệt nhiên không hé răng nửa lời!
Mọi người đều bị những lời lẽ đảo trắng thay đen này làm cho tức đến phát đi/ên.
Nước mắt vừa mới ngừng rơi của Tiểu Lưu lại trào ra, cô khóc nức nở gào lên:
"Chúng tôi rõ ràng đã giải thích rõ ràng với bà, còn giúp bà sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Sau khi hạ cánh khẩn cấp là có chuyến bay thẳng đến Kinh Thành ngay, vé máy bay miễn phí hoàn toàn, còn được hoàn lại 50% tiền vé này, căn bản không hề làm lỡ bữa tiệc của bà! Là tự bà làm mình làm mẩy không chịu hợp tác!"
Con trai bà cụ thấy Tiểu Lưu nói năng gay gắt, lập tức trừng mắt bảo vệ mẹ như gà mẹ bảo vệ con:
"Cái gì gọi là các người nói hạ cánh là hạ cánh? Không muốn hạ cánh là quyền tự do của hành khách chúng tôi! Mẹ tôi không muốn rắc rối chuyến này thì đã sao? Các người sao lại cứ ép người quá đáng thế!"
Ngọn lửa trong lồng ngựk tôi không thể kìm nén được nữa, tôi chỉ vào đám người này, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm anh ta:
"Anh có biết tại sao sau khi xuống máy bay tất cả chúng tôi đều bị kẹt ở đây không thể đi đâu không?"
Anh ta theo phản xạ lắc đầu, phản bác:
"Liên quan gì đến tôi, tôi bây giờ sẽ đưa mẹ tôi đi!"
Tôi không thèm đếm xỉa đến anh ta, tự nói tiếp:
"Chúng tôi đang đợi công an đến lấy lời khai, về vụ án hình sự hành khách trên máy bay t/ử vo/ng do mẹ anh ngăn cản c/ứu chữa!"
"Chàng trai đó vốn dĩ đã có thể sống sót, chỉ vì màn làm lo/ạn đó của mẹ anh mà cậu ấy đã ch*t cô đ/ộc ở độ cao vạn mét! Vĩnh viễn không thể gặp lại người thân nữa!"
Chàng trai đi cùng lúc nãy cuối cùng cũng sụp đổ, hai tay che mặt phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào, khi ngẩng đầu lên khuôn mặt đầy h/ận th/ù:
"Tôi mới hơn hai mươi tuổi, cứ thế mà vô duyên vô cớ gánh trên vai một mạng người! Tôi tận mắt nhìn cậu ấy tắt thở trong lòng mình, mẹ anh đúng là kẻ sát nhân, bà ta đã h/ủy ho/ại tất cả chúng tôi!"
Lời này như sét đá/nh ngang tai, khiến mặt anh ta tái mét.
Anh ta r/un r/ẩy môi nhìn bà cụ:
"Mẹ... họ nói... là thật sao? Mẹ... mẹ đã hại ch*t người rồi sao?"
Bà cụ không dám nhìn thẳng vào mắt con trai, nhưng cũng không phủ nhận.
Cơ trưởng bước lên, đem trình bày lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện một cách rành mạch.