Để tạo ấn tượng tốt hơn với Chúc Tiêu D/ao, tôi dẫn cậu ấy ra chợ, m/ua một phần lòng dồi nếp mang về nhà.
Sở Quỳnh Vũ ôm bụng, thèm thuồng nuốt nước miếng.
Theo lời hứa của Viên Ấp, đáng lẽ nàng ta phải được sống cuộc đời cơm áo không lo.
Nhưng khổ nỗi, tôi không cho tiền.
Viên Ấp lại chẳng thể hạ mình xuống nước làm hòa với tôi.
Những ngày này, vì hái rau vi mà má nàng ta đã g/ầy đi một vòng.
Cuối cùng cũng đến một ngày.
Sở Quỳnh Vũ níu lấy ống tay áo tôi, ấp úng nói:
"Thúy, Thúy Phù tỷ tỷ, hôm nay muội có thể cùng các tỷ đi dạo chợ không?"
Tôi chớp chớp mắt.
Thực ra tôi không có bao nhiêu oán h/ận với nàng ta.
Nếu cha anh tôi gặp nạn, tôi cũng sẽ đi khắp nơi c/ầu x/in người khác giúp đỡ.
Người sai là Viên Ấp, chàng không nên lừa dối tôi.
Nếu kiếp trước nói rõ ràng sớm hơn, tôi đã chẳng phải ngược xuôi nửa đời người vì chàng.
Cho nên tôi hào phóng mời Sở Quỳnh Vũ ăn lòng dồi nếp.
Chỉ là chút quà vặt thôi, trẻ con muốn ăn thì m/ua cho nó là được.
Sở Quỳnh Vũ nâng má, cảm động đến mức sắp khóc òa lên.
"Đây là món ngon nhất mà đời này muội từng được ăn..."
"Tỷ tỷ không biết đâu, mấy ngày nay muội đi hái rau vi, phụt, hái rau dại đến mức người sắp ngất đi rồi!"
Viên Ấp không chịu cúi đầu vì năm đấu gạo, nhưng Sở Quỳnh Vũ sẽ cúi đầu vì một phần lòng dồi nếp.
Nàng ta quỳ rạp xuống đất.
"Tỷ tỷ, trước đây tiểu muội không biết Bồ T/át là ai, tất cả đều là lỗi của tiểu muội."
Tôi đỡ nàng ta dậy, vội bảo không cần làm thế.
Bên cạnh, Chúc Tiêu D/ao hừ một tiếng, không mấy vui vẻ khi nàng ta đi theo chúng tôi.
Tuy không hiểu tại sao cậu ấy lại không vui.
Nhưng tôi vẫn làm theo cách dỗ dành cháu gái kiếp trước, m/ua cho cậu ấy một con chuồn chuồn tre.
Lần này đến lượt Sở Quỳnh Vũ không vui.
"Tỷ tỷ, tại sao cậu ta lại có chuồn chuồn tre?"
Nàng ta cắn ch/ặt khăn tay.
Vẫn cứ h/ận Chúc Tiêu D/ao.
Chúc Tiêu D/ao lại đang tâm trạng rất tốt, làm mặt q/uỷ với nàng ta.
"Vì đệ kém tỷ một tuổi mà, tỷ tỷ đương nhiên phải thương đệ hơn rồi."
Sở Quỳnh Vũ bất mãn lầm bầm: "Nhưng đến cả nước vo gạo cậu còn không biết nấu."
Tôi chắp tay sau lưng nheo mắt cười, tận hưởng cảm giác con cháu đầy đàn một cách hòa thuận.
Khi về, tôi sắm cho mỗi người một bộ quần áo tử tế.
Trong sân trúc, vị danh sĩ kiêu ngạo nào đó đang uống nước cầm hơi.
"Còn biết đường về à?"
Viên Ấp đặt chén trà xuống, ngước mắt lên.
Thấy ba người bước vào cổng sân, ai nấy đều rạng rỡ, ăn mặc sang trọng.
Chàng lập tức sững sờ.
Viên Ấp nhìn bộ áo của chính mình, mặc mấy năm rồi, bông vải cũng đã mỏng đi.
Chàng như một người chồng oán trách, ngồi đó đầy vẻ chán chường.
Nhìn về phía tôi, muốn nói lại thôi.
Đến đêm, chàng mời tôi sang chuồng heo trò chuyện đôi câu.
Tôi bịt mũi, "Có gì nói nhanh đi!"
Viên Ấp nhìn vào bài "Lậu thất minh" viết trên tường, dường như không thể lừa dối bản thân được nữa.
Chàng quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe.
"Thúy Phù, rõ ràng ngày trước trong mắt nàng chỉ có mỗi mình ta."
Tôi nhìn chàng, dòng suy nghĩ dần trôi xa.
Ngày trước là thế nào nhỉ?
Là khi chàng mới nhậm chức, gặp phải gã hương thân ngang ngược, tôi dẫn cả nhà đi làm chỗ dựa cho chàng, trùm bao tải gã đó đá/nh cho chạy mất dép.
Nhưng khi về.
Viên Ấp lại nói: "Quân tử động khẩu không động thủ, vốn dĩ ta sắp thuyết phục được họ nộp thuế lương thực rồi."
Chàng luôn không hiểu rằng, lễ nghi quân tử của chàng không dùng được ở nơi này.
Nhưng kiếp này, chàng dường như đã nhận ra.
Tôi mỉa mai cong môi, hỏi chàng:
"Rốt cuộc chàng muốn nói gì?"
Viên Ấp đỏ mắt nói:
"Thúy Phù, sao chúng ta lại sống đến mức thế này..."
Tôi nhún vai.
"Ta thấy tốt lắm mà."
Chúc Tiêu D/ao thò đầu từ phòng phía Tây ra: "Đệ cũng thấy tốt lắm!"
Sở Quỳnh Vũ nằm bò bên cửa sổ: "Đúng là tốt thật mà!"
Nước mắt của Viên Ấp bị cơn gi/ận làm cho nghẹn lại.
"Được, được! Vậy thì các người tự sống với nhau đi!"
"Hóa ra cuộc sống này, có ta hay không cũng như nhau cả..."
Tôi vui mừng khôn xiết, "Thật sao? Thế thì tốt quá rồi!"
Vậy chẳng phải tôi không cần phải đòi hòa ly nữa sao.
Tôi nhất thời không che giấu được sự vui mừng trong ánh mắt.
Viên Ấp vốn đã t/âm th/ần bất định, lúc này tức đến mức ngất xỉu trong đống rơm.
Chậc, cái người này, cứ nhắc đến hòa ly là ngất.
Nhưng rất nhanh, chiêu này không còn dùng được nữa.
Trước khi mùa đông đến, huyện Tống An nhỏ bé đón một vị quý nhân cao quý.
Cỗ xe ngựa dát vàng dừng lại đầy lạc lõng trên con đường làng.
Chúc Tiêu D/ao chạy bước nhỏ đón lên, "Là biểu ca phải không?"
Cậu ấy xúc động ôm lấy người tới, "Thái tử biểu ca, huynh cuối cùng cũng đến rồi, đệ nhớ mọi người lắm, huynh không biết đệ đã phải chịu bao nhiêu khổ sở đâu..."
Thái tử cúi xuống, cười xoa má cậu ấy.
"Vậy sao, sao ta thấy đệ còn tròn trịa hơn trước thế này?"
Ngài nhìn quanh, "Để ta xem, vị ân nhân nào đã chăm sóc đệ trắng trẻo m/ập mạp thế này."
Tôi vội vàng đ/á cái ống cho heo ăn ra sau lưng.