Tôi cầm lên xem, vải đã bị xù lông.
Tôi gấp gọn nó lại, đặt vào chiếc túi dưới chân cùng với những món quần áo cũ khác, rồi ngày hôm sau mang đi quyên góp vào thùng thu gom quần áo cũ của khu chung cư.
Tiếng ve kêu ngoài cửa sổ tràn vào qua lớp kính, kêu dài ngắn không dứt.
Sáng ngày khai giảng tháng chín, ánh nắng chiếu rọi qua cửa sổ lớp học.
Tôi ngồi ở vị trí hàng thứ hai cạnh cửa sổ, mở cuốn sổ tay ra.
Trên bảng đen, giáo sư viết dòng chữ đầu tiên: Văn học chính là nhân học.
Tôi cầm bút, viết ngày tháng lên trang đầu tiên của cuốn sổ, rồi nghiêm túc chép lại dòng chữ đó.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm những trang sách lật lạch cạch vang lên.
Tôi giữ ch/ặt góc giấy, tiếp tục viết.
Tương lai còn dài, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa.