Giang Triết đi cùng tôi, lúc cầm tờ kết quả siêu âm, anh ấy cười còn tươi hơn cả tôi.
Bước ra khỏi b/ệnh viện, nắng rất đẹp, sưởi ấm cả người tôi.
Giang Triết nhận lấy chiếc túi trên tay tôi, tay kia cẩn thận dìu tôi.
“Đợi khi đứa bé chào đời, chúng ta kết hôn nhé.”
Tôi ngước nhìn anh, ánh mắt anh vừa nghiêm túc vừa dịu dàng.
Tôi xoa bụng mình, mỉm cười gật đầu.
“Được.”
Trở về nhà, lúc đang dọn dẹp đồ đạc, tôi tìm thấy chiếc nhẫn cưới năm xưa.
Tôi đứng trên ban công, giơ tay ném chiếc nhẫn vào thùng rác dưới lầu.
Chiếc nhẫn cưới trong thùng rác phát ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
“Cuối cùng cũng không phải giả vờ thâm tình nữa, thật tốt.”
Chiếc vòng cổ hình trăng khuyết mà Giang Triết tặng tôi áp vào ngựk, ấm áp, phát ra tiếng kêu khe khẽ.
“Sau này tôi sẽ luôn ở bên chủ nhân, cùng cả tiểu chủ nhân nữa, chúng ta sẽ luôn hạnh phúc.”
Tôi đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ, ngước nhìn lên bầu trời.
Nắng rất đẹp, những ngày tháng tương lai phía trước, tất cả đều là ánh sáng.
(Toàn văn hoàn)