Tôi nhìn theo bóng lưng chật vật của cô ta, trong lòng không hề có lấy một chút vui sướng của kẻ thắng cuộc. Ngược lại, tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát. Lời cô ta nói ẩn chứa thâm ý. Cô ta vẫn còn quân bài tẩy. Đêm đó, tôi cho lui hết người hầu, một mình ngồi trong phòng.
“Liễu Niệm U.”
Tôi thầm gọi trong lòng.
Sau một hồi lâu, trong đầu truyền đến một tiếng thở dài cực kỳ yếu ớt.
“Cậu cũng chịu nói chuyện với tôi rồi.”
“Xin lỗi cậu.”
Tôi thành thật xin lỗi.
“Trước đó là do tôi quá kích động nên đã hiểu lầm cậu.”
“Hừ, coi như cậu còn có lương tâm.”
Giọng điệu của Liễu Niệm U hòa hoãn hơn nhiều.
“Hôm nay tôi đã kiểm tra mã nguồn tầng dưới của Sổ Sinh Tử, cậu đoán xem tôi phát hiện ra cái gì?”
Cô ấy dùng cả thuật ngữ hiện đại, cho thấy sự việc vô lý đến mức nào.
“Cái gì?”
“Mệnh cách của Khương Quy Vãn đã bị ai đó cưỡ/ng ch/ế sửa đổi!”
“Trên người cô ta mang một loại từ trường cực kỳ q/uỷ dị, có thể che đậy và bóp méo mạng lưới thông tin của âm phủ.”
“Kiếp trước, cảnh Thái tử ở ngoại thành phía Đông hiển thị trên Sổ Sinh Tử, chính là giả tượng do cô ta bóp méo!”
Tôi hít sâu một hơi lạnh.
“Vậy tại sao cô ta có thể dự đoán chính x/ác hành động của tôi?”
Liễu Niệm U im lặng một lát, giọng nói trở nên cực kỳ nghiêm túc.
“Bởi vì, cô ta có thể nghe thấy những lời truyền âm của chúng ta.”
Đầu tôi ong lên một tiếng, ch*t lặng tại chỗ.
Tuy trước đó tôi đã lờ mờ đoán được, nhưng khi đích thân Liễu Niệm U x/ác nhận, tôi vẫn cảm thấy rợn tóc gáy.
“Cô ta đã trói buộc với một hệ thống tên là 'Nghịch Tập Nghe Tr/ộm'.”
“Chỉ cần cậu và tôi thiết lập kết nối truyền âm, cô ta đều có thể đá/nh chặn thông tin.”
“Kiếp trước, chính nhờ nghe tr/ộm gợi ý của tôi mà cô ta đã giăng ra cái bẫy hoàn hảo đó.”
“Kiếp này, cô ta lại dùng chiêu cũ, muốn lợi dụng thông tin giả do tôi truyền đi để trừ khử cậu.”
Tôi cắn ch/ặt môi, ép mình phải bình tĩnh lại.
Thì ra là vậy!
Thảo nào cô ta luôn đi trước tôi một bước.
Thảo nào khi bị bắt, cô ta vẫn tỏ ra không hề sợ hãi.
Bởi vì cô ta biết quân bài của tôi, trong khi tôi chỉ vừa mới nắm được lai lịch của cô ta.
“Vụ Vụ, giờ phải làm sao đây?”
“Mặc dù tôi đã tìm ra lỗ hổng và tạm thời chặn đứng việc nghe lén.”
“Nhưng vì cô ta đã bị Thái tử bắt, liệu hệ thống có giúp cô ta vượt ngục không?”
Liễu Niệm U có chút lo lắng.
Tôi cười lạnh.
“Nếu cô ta thích nghe tr/ộm, vậy chúng ta cứ cho cô ta nghe cho đã.”
“Nệm U, diễn cùng tôi một vở kịch lớn.”
Những ngày tiếp theo, tôi cố tình giao tiếp thường xuyên với Liễu Niệm U trong đầu.
“Nệm U, cậu tra ra chưa? Hoàng thượng thực chất có giấu một danh sách lo/ạn đảng thực thụ trong cung.”
“Đúng đúng đúng, ngay phía sau tấm biển ngự thư phòng!”
“Chỉ cần lấy được danh sách đó, Khương Quy Vãn sẽ không bao giờ lật mình được nữa.”
Tôi cố ý phát tán những thông tin mật này thông qua truyền âm.
Tôi biết, Khương Quy Vãn đang ở trong ngục tối chắc chắn sẽ nghe thấy rõ mồn một.
Cô ta giờ đã ở bước đường cùng.
Để tự bảo vệ mình, cô ta nhất định sẽ dùng sức mạnh của hệ thống để đá/nh cắp danh sách đó.
Chỉ cần cô ta dám đi, đó chính là tự tìm đường ch*t.
Trong ngục tối của Thái tử phủ, không khí âm u ẩm ướt.
Khương Quy Vãn bị giam ba ngày, chịu đủ mọi cực hình tr/a t/ấn nhưng vẫn cắn răng không nhận mình là nội ứng của lo/ạn đảng.
Cô ta tin chắc rằng chỉ cần mình không hé miệng, hệ thống sẽ tìm cách c/ứu cô ta ra.
Quan trọng hơn, ngày nào cô ta cũng nghe tr/ộm truyền âm giữa tôi và Liễu Niệm U.
Khi nghe thấy danh sách lo/ạn đảng nằm sau biển ngự thư phòng, tôi có thể tưởng tượng cô ta phấn khích đến mức nào.
Chỉ cần lấy được danh sách đó, cô ta có thể phản đò/n, vu khống rằng chính tôi là kẻ giấu nó.
Đêm thứ tư, kinh thành đổ mưa tầm tã.
Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn bầu trời đêm đen kịt.
“Nệm U, cô ta hành động chưa?”
“Rồi! Hệ thống đã giúp cô ta che mắt lính canh ngục, cô ta đang hướng về phía hoàng cung.”
Tôi nhếch môi.
Cá đã cắn câu.
Tôi lập tức xoay người về phòng, thay một bộ đồ gọn gàng, mang theo Thanh Sương, đội mưa đến Thái tử phủ.
Chử Trường Uyên rõ ràng vẫn chưa ngủ, đèn trong thư phòng vẫn sáng.
Sau khi cho người thông báo, tôi đẩy cửa bước vào.
“Điện hạ, thần nữ có việc quan trọng cần bẩm báo.”
Chử Trường Uyên ngẩng đầu, thấy tôi ướt sũng, lông mày hơi nhíu lại.
“Chuyện gì mà hốt hoảng thế?”
“Khương Quy Vãn vượt ngục rồi.”
Tôi nói thẳng.
Chử Trường Uyên đứng phắt dậy, sắc mặt thay đổi dữ dội.
“Không thể nào! Ngục tối canh phòng nghiêm ngặt, một nữ tử yếu đuối như cô ta sao có thể trốn thoát!”
“Nếu điện hạ không tin, có thể phái người đi kiểm tra ngay.”
“Ngoài ra, thần nữ còn biết cô ta đã đi đâu.”
“Ở đâu?”
“Hoàng cung, ngự thư phòng.”
Ánh mắt Chử Trường Uyên lập tức trở nên đ/áng s/ợ.
Ngự thư phòng là nơi trọng yếu để Hoàng thượng xử lý chính vụ.
Nếu bị lo/ạn đảng lẻn vào, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.