“Cảnh Diễn ca ca, huynh đừng cãi nhau với tỷ tỷ, quận chúa hay không quận chúa, muội không cần đâu. Tỷ tỷ có công c/ứu giá, ban thưởng này vốn dĩ nên là của tỷ ấy.”

Tôi nhìn dáng vẻ yếu đuối không chịu nổi gió của nàng ta, mỉa mai nhếch môi.

“Đến lúc này mới ra mặt giả làm người tốt, nếu cô thật sự không muốn, sao không nói với Cảnh Diễn ca ca của cô từ trước khi ta vào cung đi.”

Sắc mặt Khương Chỉ Nhu trắng bệch.

Nàng ta há miệng, nước mắt chực trào: “Muội không có, sao tỷ tỷ lại có thể hiểu lầm muội như vậy.”

Nói đoạn, thân hình nàng ta loạng choạng, ngã về phía sau.

Lục Cảnh Diễn vội vàng đỡ lấy nàng ta.

“Chỉ Nhu!”

Khương Chỉ Nhu ngã vào vòng tay chàng, hàng mi rủ xuống, đôi môi khẽ run.

Lục Cảnh Diễn đỡ nàng ta đứng vững rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh sáng trong đôi mắt ấy đã lụi tàn, lạnh lẽo như đóng băng.

“Thẩm Kiều, nàng quá đáng rồi.”

Chàng bế thốc người lên, xoay người sải bước đi về phía nội viện.

Tôi nhắm mắt lại.

Lồng ngựk nghẹn ứ, như có thứ gì đó đ/è nặng.

Khi về đến viện, Thanh Hòa đã sắc th/uốc xong.

Tôi ngồi dưới hiên nhà bưng bát th/uốc, nước th/uốc đen đặc, mùi đắng xộc lên mũi.

Tôi uống một ngụm, chậm rãi nuốt xuống.

Bát còn chưa đặt xuống, cửa viện đã vang lên tiếng đ/ập.

Bên ngoài là Quế Hương, đại nha hoàn bên cạnh lão phu nhân.

Ả không bước vào, đứng ngoài bậc cửa, hất cằm nói: “Thẩm nương tử, lão phu nhân mời người qua một chuyến.”

Thanh Hòa quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy bất an.

Tôi uống nốt ngụm th/uốc cuối cùng: “Đã biết.”

Quế Hương quay người bỏ đi, bước chân nhanh và gấp.

Tôi theo sau ả đi qua hành lang, tiến vào viện của lão phu nhân.

Bà ta đang ngồi trên giường La Hán lần tràng hạt.

Đôi mắt ấy từ trong bóng tối nhìn sang, mang theo sự dò xét.

“Quỳ xuống.”

Tôi nhíu mày, chưa kịp lên tiếng.

Quế Hương đột nhiên tiến lại phía sau tôi, hung hăng đạp mạnh vào khoeo chân tôi.

Tôi đ/au đến mức hít một hơi lạnh.

Tiếng “bộp” vang lên, đầu gối đ/ập mạnh xuống nền gạch xanh.

“Thẩm Kiều, ngươi có biết tội chưa?”

Mẹ của Lục Cảnh Diễn vốn coi thường tôi.

Bà ta tự phụ là gia đình thanh lưu, không ngờ cuối cùng lại để một nữ tử nhà buôn như tôi bước chân vào cửa Lục gia.

Ba năm nay, ngày nào tôi cũng đến thỉnh an, hầu hạ bà ta từ khi trời chưa sáng.

Hy vọng bà ta có thể nhìn thấy điểm tốt của mình, nhưng bà ta vẫn không ưa tôi.

Giờ đây nghĩ thông suốt rồi, chỉ thấy bản thân mình nực cười vô cùng.

Tôi cắn ch/ặt răng, đối diện với ánh mắt của bà ta: “Thẩm Kiều không biết.”

Bà ta sững sờ.

Hiển nhiên không ngờ tôi lại dám cãi lại, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

“Ngươi gả vào Lục gia ta ba năm, ăn của Lục gia ta, ở của Lục gia ta, vậy mà bụng vẫn không có động tĩnh gì. Lục gia ta đời đời thi thư, đến lượt ngươi lại định đoạn tuyệt hương hỏa sao!”

Tôi cười lạnh.

“Mẫu thân nói câu này chẳng lẽ không thấy x/ấu hổ sao? Con gả vào Lục gia các người ba năm là thật, nhưng ba năm nay, con chưa từng dùng một đồng nào của các người, ngược lại là các người, một mặt dùng của hồi môn của con, một mặt chèn ép con, chuyện này nói ra ngoài, cũng không sợ người ta cười chê sao.”

Lục mẫu đ/ập mạnh chuỗi hạt trong tay xuống án thư.

“Ngươi!”

“Ta thật không ngờ, ngươi lại trở nên đanh đ/á chua ngoa như thế từ lúc nào.”

Bà ta nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, cảm xúc đã bình tĩnh trở lại.

“Thôi, chuyện này để sau hãy nói.”

“Hôm nay ta gọi ngươi đến là vì chuyện của Chỉ Nhu.”

Ánh mắt bà ta lại rơi trên mặt tôi.

“Ta định, để Cảnh Diễn cưới Chỉ Nhu làm bình thê.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu: “Con không đồng ý!”

Trong phòng im lặng một hồi.

Bà ta nheo mắt, đôi đồng tử trong bóng tối như hai viên đ/á lạnh lẽo, cứng nhắc.

“Ngươi nói cái gì?”

“Con nói, con không đồng ý cưới bình thê.”

Bà ta ngồi thẳng người dậy, âm thanh vang lên giòn giã.

“Thẩm Kiều, ngươi tưởng ngươi là ai? Chẳng qua chỉ là một nữ tử nhà buôn, giờ lại bày đặt làm giá chính thê sao?”

Tôi vẫn quỳ không động đậy.

“Ta nói cho ngươi biết,” bà ta rướn người tới, ngón tay gần như chỉ thẳng vào trán tôi, “ngươi đồng ý cũng được, không đồng ý cũng xong, Chỉ Nhu nhất định sẽ vào cửa này. Nếu ngươi biết điều, sau này cứ an phận làm chính thê của ngươi, cần nhường thì nhường, cần nhịn thì nhịn. Còn nếu ngươi không biết điều...”

Bà ta ngồi tựa lại, giọng điệu chậm rãi trở lại.

“Ta sẽ để Cảnh Diễn hưu ngươi, đến lúc đó xem ngươi bị quét ra khỏi cửa, người mất mặt không chỉ có một mình ngươi, mà còn cả cha mẹ, huynh trưởng của ngươi nữa.”

Tôi siết ch/ặt ống tay áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay qua lớp vải.

“Sao?” Lão phu nhân nhìn tôi, “C/âm rồi à?”

Tôi chậm rãi thở hắt ra, trong lòng vẫn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.

“Cảnh Diễn chàng ấy, đã đồng ý rồi sao?”

Bà ta nhướng mắt nhìn tôi đầy thương hại.

“Tất nhiên.”

Tia hy vọng cuối cùng cũng vụt tắt.

Tôi tự giễu cười thành tiếng, âm thanh ngày càng lớn.

Lục mẫu nhíu ch/ặt mày: “Ngươi bị đi/ên rồi à!”

Tôi lau vệt nước mắt trên mặt: “Mọi sự đều do mẫu thân làm chủ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Sống Lại, Thiếu Gia Giả Trở Thành Vạn Người Mê

13
Năm mười tám tuổi, tôi đột nhiên biến thành thiếu gia giả. Ai ai cũng nói thiếu gia thật Thẩm Yến Tề vừa đẹp trai, cao ráo, lại là một Alpha cấp cao, đầu óc thông minh. Tóm lại, anh ta hoàn toàn trái ngược với một kẻ tầm thường về mọi mặt, chỉ là một Beta như tôi. Từ khoảnh khắc Thẩm Yến Tề trở về Thẩm gia, tôi đã ghét anh ta rồi. Nhưng Thẩm Yến Tề lại cứ thích bám lấy tôi. Tôi biết anh ta chắc chắn chẳng có ý tốt gì. Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, anh ta thế mà lại dùng tôi như một Omega! Tức đến mức tôi lên cơn đau tim ngay tại chỗ. May mắn thay, sau khi sống lại, tôi đã liên kết với một hệ thống. Hệ thống nói với tôi rằng, muốn thắng được Thẩm Yến Tề thì rất đơn giản. Chỉ cần tôi cướp hết nhân tài xung quanh Thẩm Yến Tề, chinh phục thành công những người sở hữu thẻ bài "Trí tuệ", "Nhan sắc" và "Sức mạnh", thu phục họ làm đàn em. Thì có thể kết hợp sức mạnh của bọn họ, có được thuộc tính của bọn họ, đánh bại Thẩm Yến Tề, giành lại tất cả. —— Thẻ Trí Tuệ: Chú chó trung thành thanh mai trúc mã sở hữu bộ não thiên tài. Thẻ Nhan Sắc: Đại minh tinh kiêu kỳ sở hữu nhan sắc đỉnh cao. Thẻ Sức Mạnh: "Ông bố trẻ" (ông bố hệ nam mụ mụ) sở hữu lực chiến mạnh nhất. Thẩm Lạc thật sự không hiểu nổi, cậu rõ ràng chỉ làm theo lời hệ thống, muốn làm anh em tốt với họ, tại sao cuối cùng, ai ai cũng tỏ tình với cậu vậy? …… Tuổi thơ của Thẩm Yến Tề gặp nhiều trắc trở, tính tình cố chấp, vặn vẹo. Trên đời này chỉ có một người duy nhất mà anh dù thế nào cũng không thể từ bỏ, nhưng trớ trêu thay lại đánh mất từ rất sớm. Khó khăn lắm mới đạt được sống lại, kết quả lại phát hiện…… ? Sao tự dưng lại lòi ra nhiều tình địch thế này! —— Lưu ý: Cẩu huyết cẩu huyết vô cùng cẩu huyết / Trường tu la / Có tình tiết cưỡng ép (giam cầm nhẹ). Chính văn viết theo ngôi thứ ba. Tag nội dung: Tình hữu độc chung (chung thủy), Trọng sinh, ABO, Vạn người mê.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
425