“Hơn nữa, dù em không nghĩ cho bản thân, thì cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng chứ, em không muốn con vừa sinh ra đã mất cha đấy chứ?”
Cố Văn Châu nhắc đến đứa trẻ khiến tôi có chút buồn cười.
Kể từ khi mang th/ai, lần khám nào tôi cũng tự mình đi.
Anh ta không bận đi ăn với Tống Doanh Doanh thì cũng là đi công tác cùng cô ta.
Anh ta nói đúng.
Đứa trẻ vừa sinh ra đã không có cha quả thật rất đáng thương.
Vì vậy, đứa trẻ này, tôi không định giữ nữa.
Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta.
Tôi biết nói gì cũng vô ích.
Trong mắt anh ta, chỉ cần anh ta và Tống Doanh Doanh không lên giường, thì đó không tính là ngoại tình.
Chỉ cần đưa cho tôi đủ tiền tiêu xài, thì đó chính là đối xử tốt với tôi.
Còn về tình cảm, sự quan tâm, để tâm, tôn trọng, những từ ngữ đó anh ta nghe không hiểu.
Tôi đ/è nén những cảm xúc đang trào dâng trong lòng: “Cố Văn Châu, tôi hỏi anh, Tống Doanh Doanh đối với anh là gì?”
Anh ta nhíu mày: “Doanh Doanh là trợ lý của tôi.”
“Chỉ là trợ lý thôi sao?”
“Chứ sao nữa? Đầu óc em có thể nghĩ gì đó trong sạch hơn được không? Tôi và Doanh Doanh trong sạch, chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với em cả.”
Tôi cười khẩy: “Trong sạch, được, vậy anh có thể đổi trợ lý khác không? Đổi một người đàn ông chẳng hạn?”
Sắc mặt Cố Văn Châu thay đổi.
“Dựa vào đâu? Doanh Doanh có năng lực nghiệp vụ tốt, theo tôi mấy năm nay, mọi việc đều trơn tru rồi. Tại sao tôi phải đổi người chỉ vì cô ấy là phụ nữ? Em không phải đang vô lý gây chuyện sao?”
“Vậy còn tôi? Cố Văn Châu, tôi là gì?”
Cố Văn Châu đứng dậy, giọng cũng lớn hơn.
“Chu Vận, em có biết lý lẽ không? Doanh Doanh đơn thân đ/ộc mã, ở đây không thân không thích, cô ấy gặp chuyện thì ai lo cho cô ấy? Em còn có cha em, em có gì mà phải so đo?”
Đơn thân đ/ộc mã.
Không thân không thích.
Tôi cũng là một thân một mình đến thành phố này.
Tôi cũng không có người thân, không có bạn bè.
Tôi chỉ có anh ta.
Nhưng anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng, tôi cũng cần người lo lắng.
Tôi mỉm cười.
“Cố Văn Châu, anh đừng nói nữa, đơn ly hôn tôi sẽ viết xong rồi mang đến cho anh, anh chỉ cần ký tên là được.”
“Cô đi/ên rồi!” Anh ta gầm lên, điện thoại bỗng reo.
Anh ta nhìn thoáng qua rồi bắt máy.
“Doanh Doanh? Sao vậy? Em đừng khóc, từ từ nói... Cái gì? Em đừng vội, anh qua ngay.”
Anh ta cúp máy, vơ lấy chìa khóa xe rồi nhìn tôi.
“Nhà Doanh Doanh bị mất điện, cô ấy ở một mình sợ hãi, tôi qua xem sao.”
Tôi không nói gì.
Anh ta đi đến cửa, lại quay đầu nói một câu: “Chuyện ly hôn em đừng hòng nghĩ tới. Em là phụ nữ, ly hôn rồi về quê thì làm được gì?”
Cửa đóng lại.
Tôi đứng một mình trong phòng khách, nhìn cánh cửa đã đóng ch/ặt đó, nhìn rất lâu.
Sau đó tôi vào phòng sách, mở máy tính, tìm ki/ếm một mẫu đơn ly hôn.
Ba ngày sau, tôi mang đơn ly hôn đến công ty tìm anh ta.
Tôi không báo trước, trực tiếp đi thẳng đến văn phòng của anh ta.
Trợ lý khác của anh ta vội vàng chặn tôi lại, nói anh ta đang họp.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
Anh ta cúi đầu, nhường đường.
Tôi đẩy cửa đi vào.
Cố Văn Châu không hề họp.
Anh ta đang ở trong văn phòng, cùng với Tống Doanh Doanh.
Hai người ngồi trên ghế sofa, dựa vào nhau rất gần.
Tống Doanh Doanh đang khóc, Cố Văn Châu đang lau nước mắt cho cô ta, tay đặt trên vai cô ta, mặt gần như đã dán sát vào nhau.
Thấy tôi đi vào, cả hai đều cứng đờ.
Tống Doanh Doanh phản ứng trước, đứng dậy lùi lại hai bước, cúi đầu nói:
“Chị dâu, không phải như chị thấy đâu, tôi chỉ là hơi khó chịu, Cố tổng đang an ủi tôi thôi...”
“Cô không cần giải thích với tôi.” Tôi bước đến trước mặt Cố Văn Châu, đặt đơn ly hôn lên bàn, “Ký tên đi.”
Cố Văn Châu nhìn tờ giấy trên bàn, sắc mặt trầm xuống.
“Chu Vận, em có thể đừng làm lo/ạn nữa được không? Nhà Doanh Doanh xảy ra chút chuyện, tâm trạng cô ấy không tốt, tôi mới...”
“Nhà cô ta xảy ra chuyện thì liên quan gì đến việc ly hôn với tôi?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Cố Văn Châu, anh có ký hay không?”
Anh ta không nói gì.
Tống Doanh Doanh đứng bên cạnh lại bắt đầu khóc: “Chị dâu, có phải vì tôi không? Tôi... tôi xin nghỉ việc, tôi xin nghỉ việc ngay, chị đừng ly hôn với Cố tổng...”
“Cô im miệng đi.” Tôi nói.
Tống Doanh Doanh sững sờ, nước mắt đọng trên mặt, môi r/un r/ẩy.
Cố Văn Châu đứng phắt dậy: “Chu Vận! Em trút gi/ận lên ai đấy? Doanh Doanh đắc tội gì với em?”
“Cô ta đắc tội với tôi đấy, cô ta nằm trên ghế sofa nhà tôi, đắp chăn của tôi, uống rư/ợu vang trong ly của tôi, khiến cha tôi phải đứng ngoài cửa suốt mười tiếng đồng hồ. Anh bảo cô ta có đắc tội với tôi không?”
Tống Doanh Doanh khóc càng dữ dội hơn, cô ta che mặt, giọng run lên.