Tôi vẫn nhớ những ngày nó chập chững bước đi trên đôi chân ngắn cũn cỡn, loạng choạng chạy về phía tôi, miệng ê a gọi “mẹ, mẹ”.
Tôi nhớ những tấm thiệp nó nắn nót viết cho tôi bằng nét chữ xiêu vẹo: “Mẹ ơi, chúc mẹ ngày lễ vui vẻ!”
Tôi nhớ nó bắt chước đứa trẻ trong quảng cáo trên tivi, sau khi tôi đi b/án hàng rong ở chợ đêm về, nó bưng cho tôi chậu nước ngâm chân: “Mẹ ơi, rửa chân ạ!”
Tôi nhớ khi nó viết văn nhận được 50 đồng nhuận bút, nó không nỡ m/ua văn phòng phẩm mới cho mình mà lại m/ua tặng tôi một bó hoa cẩm chướng: “Mẹ ơi, đây là thùng tiền đầu tiên của con!”
Ba mươi năm trôi qua, nó vẫn gọi tôi là “mẹ”, nhưng trong ánh mắt đã chất chứa đầy những toan tính.
Đã từng có lúc tôi thấy “mẹ” là từ ngữ êm tai nhất trên đời, nhưng hôm nay tôi lại thấy hoang mang.
Khi đứa trẻ không còn cần dựa dẫm về mặt tình cảm vào cha mẹ nữa, lợi ích trở thành thước đo sự thân sơ.
Trong lúc vợ chồng Quý Dương đang lo toan việc đổi họ cho Hạo Hạo, tôi đang bận rộn b/án nhà.
Ngày Tết là thời điểm cao điểm đi xem nhà, tôi treo biển b/án liền ba căn, cậu nhân viên môi giới đặc biệt để tâm.
Tôi thu dọn đồ đạc đơn giản rồi chuyển đi.
Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để thu dọn.
Tôi đã quen sống tằn tiện, không có bao nhiêu đồ dùng cá nhân.
Đồ đạc trong nhà đều để lại cho người m/ua, còn lại ít đồ tạp nham như xe trượt của Hạo Hạo, chậu tắm... tôi bỏ tiền thuê người đến chở đi hết.
Trước đây giữ lại là vì nghĩ nhỡ đâu có lúc Hạo Hạo đến ở vài ngày, nhưng từ khi nó vào tiểu học, Tô Nhã chưa từng để Hạo Hạo ngủ lại nhà tôi nữa.
Tôi biết, nó không thích Hạo Hạo gần gũi với bà nội như tôi.
Hồi Hạo Hạo được hơn tám tháng, thấy ai nó cũng gọi “mẹ”.
Nó gọi Quý Dương là mẹ, gọi chó mèo là mẹ, Tô Nhã chỉ thấy vui; nhưng khi nó gọi tôi một tiếng mẹ, Tô Nhã tức gi/ận đến mức suýt lật tung mái nhà.
Nó gay gắt chất vấn tôi, có phải lén lút dạy Hạo Hạo gọi tôi là “mẹ” không? Có phải muốn cư/ớp Hạo Hạo của nó không?
Trong lòng tôi cũng uất ức lắm chứ.
Tôi bỏ tiền thuê bảo mẫu cho nó, mỗi tháng tám nghìn.
Sữa bột, đồ chơi của Hạo Hạo đều do nó chọn, tôi là người trả tiền.
Nhưng nó không hề biết ơn, theo lời nó, ai bảo Quý Dương là con tôi, Hạo Hạo là cháu tôi cơ chứ? Tôi chi tiền là đang trả n/ợ thay cho Quý Dương.
Không biết ơn thì thôi, đứa trẻ tám tháng tuổi vô tư gọi tôi một tiếng “mẹ” mà nó đã làm ầm ĩ đến mức không thể c/ứu vãn.
Tôi cũng là con người, không phải làm bằng bột, tôi cũng có lòng tự trọng.
Quý Dương chỉ biết khuyên tôi:
“Tiểu Nhã mới sinh con xong, tâm lý bảo vệ con cái nặng nề, mẹ nhẫn nhịn một chút, đừng so đo với cô ấy, coi chừng cô ấy bị trầm cảm.”
Được, tôi nhẫn.
Thế nhưng Tô Nhã vẫn cứ thái độ khó chịu, coi thường tôi.
Hạo Hạo vẫy đôi tay nhỏ muốn tôi bế, nó lại ở nhà đ/ập phá đồ đạc.
Sau này có lần bảo mẫu khuyên nó:
“Đứa trẻ còn nhỏ, gần gũi với bà nội chút cũng không sao, cô cứ để đứa trẻ gần gũi bà ấy, bà ấy chi tiền càng thoải mái.
“Đợi đứa trẻ hiểu chuyện rồi, vẫn chỉ gần gũi bố mẹ thôi. Đến lúc đó cô đem đứa trẻ về bên mình, ít tiếp xúc với bà nội, quanh năm suốt tháng chẳng gặp mấy lần, đứa trẻ có còn nhớ bà ấy hay không còn chưa biết được!”
Tôi rất kh/inh thường những kẻ bàn tán sau lưng chủ nhà như vậy.
Nhưng Tô Nhã lại coi lời bảo mẫu nói là chân lý.
Từ khi Hạo Hạo vào tiểu học, số lần đến chỗ tôi ngày càng ít, ngày thường muốn ăn gì bổ sung dinh dưỡng, đều là tôi nấu xong rồi mang đến nhà chúng.
Dọn dẹp xong đồ đạc cũ, lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Xách vali lớn, tôi chuyển đến nhà cô bạn thân Du Quân Mai.
Chồng cô ấy sau khi nghỉ hưu được trường đại học ở thành phố bên cạnh mời về làm, ngày thường ở nhà chỉ có mình cô ấy.
Cô ấy là người theo chủ nghĩa không con cái (DINK), nhưng rất thích trẻ con, thường xuyên đi làm thiện nguyện ở trại trẻ mồ côi. Sau khi tôi nhận nuôi Quý Dương, cô ấy nhận nó làm con nuôi, bao năm qua không ít lần m/ua đồ cho nó.
Tôi kể hết mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay cho Quân Mai, chỉ giấu đi chuyện tôi bị u/ng t/hư giai đoạn cuối.
Quân Mai tức đến mức không chịu nổi, đ/au lòng thay cho tôi.
“Tôi nhìn Dương Dương lớn lên, thằng bé trước đây rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao lại thành ra thế này? Tất cả tại con Tô Nhã đó, tôi nhìn ra từ lâu nó không phải dạng vừa rồi!”
Tôi biết Quân Mai vì lo tôi thấy x/ấu hổ khi m/ắng Quý Dương quá nặng lời nên mới chuyển sang trách Tô Nhã.
Nhưng thực ra, những hành động hôm nay của Quý Dương, từ lâu đã có dấu vết để lần theo.
Còn nhớ hồi Hạo Hạo hai, ba tuổi, có lần Quý Dương dẫn nó chơi nghịch nước trong nhà tắm, chơi xong không dọn dẹp, tôi bước vào thì trượt chân ngã chấn thương chân phải.
Tôi nằm ở nhà chưa được bao lâu, Tô Nhã đã giục tôi đi chợ nông sản m/ua gà ta về nấu cháo cho Hạo Hạo.
Chợ nông sản cách nhà bốn, năm trạm xe, lúc tôi tập tễnh xuống xe, động tác hơi chậm, tài xế mất kiên nhẫn:
“Lề mề thế, què thì ở nhà mà nằm đi!”
Ông ta không đợi tay tôi buông khỏi cửa xe đã “rầm” một tiếng đóng cửa, đạp ga phóng đi.
Sau khi về nhà, tôi nhờ Quý Dương giúp mình khiếu nại tài xế.
Quý Dương đã nói thế nào nhỉ?