Nó chê tôi làm quá vấn đề:

“Mẹ, chuyện nhỏ như vậy đừng tính toán chi li làm gì. Người ta dám đóng cửa xe, chắc chắn là tưởng mẹ đã đứng vững rồi.

“Dù mẹ nói là thật, thì biết đâu hôm đó tài xế gặp chuyện gì đó, tâm trạng không tốt, mẹ thông cảm cho người ta đi.

“Hơn nữa, mẹ có biết nguyên tắc nhường nhịn của người hạnh phúc không? Lỡ như con đi khiếu nại, tài xế bị ph/ạt, quay lại trả th/ù con, hoặc là Tiểu Nhã và Hạo Hạo, mẹ đã cân nhắc hậu quả chưa?”

Trong lòng nó, cảm nhận của tôi là thứ có thể bỏ qua.

Cho nên trong chuyện nịnh bợ chồng cũ của tôi, tuy có sự xúi giục của Tô Nhã phía sau, nhưng cũng là kết quả từ sự cân nhắc lợi hại của chính Quý Dương.

“Thư Hoa, cậu định khi nào nói cho Dương Dương biết thân thế của nó? Nếu nó biết, đảm bảo nó sẽ hối h/ận.”

Hối h/ận cái gì?

Hối h/ận vì không ôm được cái đùi của Chu Hằng, lại mất đi quyền thừa kế của tôi?

Tôi thản nhiên nói:

“Sắp rồi, không cần tôi phải nói, rất nhanh sẽ có người nói cho nó biết thôi.”

Quý Dương muốn sắp xếp cho Chu Hằng một đứa cháu nội miễn phí, Chu Hằng có vui hay không thì chưa biết, nhưng Liễu Phương chắc chắn sẽ không vui.

Quả nhiên không đầy hai ngày sau, Chu Hằng gọi điện cho tôi.

“Thư Hoa, con trai và con dâu cậu định làm cái gì vậy? Đang yên đang lành sao lại đổi họ của Hạo Hạo thành họ Chu?

“Hôm qua tìm tôi nói muốn làm tiệc rư/ợu, bày vẽ cái lễ đổi họ gì đó, ai, cậu khuyên nó đi, nếu không phải tôi ngăn lại, cô Liễu đã chuẩn bị ngả bài với nó rồi.”

Có lẽ vì đã có tuổi, ông ta cảm thấy năm xưa có chút hổ thẹn với tôi, nên tỏ vẻ đang nghĩ cho tôi và Quý Dương.

Tôi không mặn không nhạt đáp:

“Còn có thể làm gì nữa? Chê ba đồng bạc lẻ tôi cho không bõ bèn, muốn nhận lại người bố có quyền có thế là ông thôi.”

Chu Hằng cười khổ:

“Năm đó cũng là tôi không tốt, cứ nhất quyết đòi nhận nuôi một đứa trẻ, kết quả... lại vứt đứa trẻ đó cho một mình cậu.

“Bữa cơm tất niên hôm đó thực ra tôi không muốn đi, cô Liễu cứ nằng nặc đòi đi, những món quà đó cũng là cô ấy tự ý nhận. Cô ấy thế nào cậu cũng biết rồi đấy, thích tham chút lợi nhỏ, nhưng thực sự đụng đến lợi ích của cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ không để yên.

“Hôm qua nghe tin Quý Dương đổi họ cho Hạo Hạo, cô Liễu suýt chút nữa đã gọi điện đến gây sự với nó rồi, may mà tôi ngăn lại kịp.

“Tôi nghĩ chuyện này, vẫn nên là cậu mở lời, cậu là người thân thiết nhất với nó, người khác nói, nó có thể không chấp nhận được.”

Tôi cười:

“Nó cũng đâu còn là trẻ con nữa, có gì mà không chấp nhận được.”

Tôi luôn sợ nói ra sự thật về thân thế của Quý Dương sẽ không tốt cho nó, thực ra là tôi đã nghĩ quá nhiều.

Nó đã hơn ba mươi tuổi, lăn lộn ngoài xã hội gần mười năm, không còn là đứa trẻ bị bỏ rơi dưới gốc cây dương vào mùa đông giá rét, cần tôi bảo vệ nữa.

“Liễu Phương muốn ngả bài thì ông đừng ngăn, cứ mặc kệ cô ta.”

Liễu Phương vốn dĩ miệng lưỡi sắc bén, nói năng không nể mặt ai, để cô ta nói là hiệu quả nhất.

Tôi buông câu này, không đợi Chu Hằng trả lời, liền cúp máy.

Liễu Phương đã không làm tôi thất vọng.

Sáng sớm hôm sau, điện thoại tôi nhận được hàng trăm cuộc gọi nhỡ, cùng vô số tin nhắn.

Tôi tiện tay mở vài tin:

[“Mẹ, chuyện này là sao? Những gì dì Phương nói là thật sao?”]

[“Con không phải con ruột của mẹ và bố ư?”]

[“Con là con trai mà, sao lại bị đưa đến trại trẻ mồ côi chứ?”]

[“Mẹ, sao mẹ lại b/án nhà? Bây giờ mẹ đang ở đâu?”]

[“Mẹ, Hạo Hạo mấy hôm nay khóc đòi bà nội, mẹ ở đâu? Con và Tiểu Dương đến đón mẹ.”]

Lần đầu tiên trong đời, Tô Nhã gọi tôi là “mẹ”.

Những tin nhắn còn lại tôi lười xem, chặn luôn Quý Dương và Tô Nhã.

Quý Dương không liên lạc được với tôi, nhớ ra gọi điện cho Quân Mai.

Quân Mai cầm chiếc điện thoại đổ chuông liên hồi nhìn tôi, tôi lắc đầu với cô ấy, cô ấy thở dài, cũng chặn luôn Quý Dương.

“Sau này cậu tính sao? Hay là cứ ở đây với mình? Đúng rồi, chúng ta đi Vân Nam chơi một chuyến đi, mình có biết một tour du lịch.”

Quân Mai không có con cháu phải lo toan, sống thoải mái hơn tôi, bao năm qua cũng dành dụm được không ít tiền, thường xuyên đi du lịch.

Tôi tuy cũng có tiền tiết kiệm, nhưng Tô Nhã và Quý Dương không nấu ăn, tôi lại không đành lòng để chúng cứ cho Hạo Hạo ăn đồ ăn ngoài nhiều dầu mỡ, nên tuần nào cũng phải qua nấu vài lần, không có thời gian đi xa.

Chúng tôi ở Vân Nam hơn mười ngày, phong cảnh nơi đó rất đẹp, tầm mắt khoáng đạt, kéo theo tâm cảnh con người cũng cởi mở hơn.

Quân Mai từng học nhiếp ảnh ở trường đại học người cao tuổi, cầm chiếc máy ảnh nặng trĩu chụp cho tôi, mỗi một bức ảnh đều lưu lại nụ cười của tôi.

Quân Mai nói:

“Thư Hoa, mình rất phục cậu, nếu là mình gặp phải hoàn cảnh của cậu bây giờ, mình không dám tưởng tượng mình sẽ đ/au khổ đến mức nào.”

Thực ra sao tôi có thể không đ/au khổ chứ?

Nhưng tôi không còn sống được bao lâu nữa.

Tranh thủ lúc còn cười được, tôi phải cười nhiều hơn.

Cuộc đời này của tôi, đến trong tiếng khóc, thì sẽ đi trong tiếng cười.

Chuyện tôi mắc b/ệnh cuối cùng vẫn không thể giấu được Quân Mai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn thân lấy 350 triệu nuôi vị hôn phu của tôi, tôi tống cả hai vào tù bóc lịch!

Chương 26
Giới thiệu: Sau khi trọng sinh, Khương Niệm Vãn nhận được hệ thống "Giám Tâm Kính", có thể nhìn thấy độ chân thành, độ ác ý và độ che giấu trên đầu mỗi người. Cô phát hiện độ chân thành của vị hôn phu gắn bó tám năm Cố Diễn Chu chỉ còn vỏn vẹn 9, còn độ ác ý của cô bạn thân Thẩm Thanh Nhu lại cao tới 97. Kiếp này, cô không còn khờ dại hy sinh nữa, mà tận dụng hệ thống cùng di sản bà ngoại để lại, từng bước vạch trần âm mưu liên thủ chiếm đoạt thương hiệu Cẩm Ký của cả hai. Từ việc ăn cắp sổ sách, mở cửa hàng giả mạo cho đến dàn dựng tai nạn xe cộ, cuối cùng cô đã bảo vệ được thương hiệu, đồng thời gặt hái được sự nghiệp và tình yêu đích thực.
Hệ Thống
Trọng Sinh
16