Sự phản công của Cố Chiêu Chiêu đến rất nhanh.
Ngày thứ hai sau khi cô ta cảnh cáo tôi.
Một từ khóa về tôi đã trực tiếp làm bùng n/ổ bảng xếp hạng tìm ki/ếm:
#Thiếu phu nhân mới nhà họ Hoắc mắc b/ệnh t/âm th/ần#
Nhìn thấy những chữ đó, hơi thở tôi nghẹn lại.
Những ký ức tồi tệ ùa về trong tâm trí.
Tay chân tôi tức thì lạnh ngắt.
Dưới từ khóa đó còn có một đoạn video.
Tôi r/un r/ẩy tay, nhấn vào đoạn video đó.
Chất lượng hình ảnh không được rõ nét lắm.
Giống như được quay từ rất nhiều năm trước.
Trong khung hình, vài người mặc áo blouse trắng đang lôi một cô bé vào xe c/ứu thương.
Cô bé vùng vẫy dữ dội, hai chân đạp lên khung cửa.
Miệng không ngừng hét lên: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!"
Còn bố mẹ cô bé thì đứng bên cạnh với gương mặt tái mét.
Cô bé đó chính là tôi.
Năm đó, tôi sáu tuổi.
Cũng chính vào mùa hè năm ấy.
Tôi đột nhiên phát hiện mình có thể hiểu được tiếng động vật.
Lúc đó tôi phấn khích vô cùng.
Dù sao trong phim truyền hình, chỉ có công chúa mới có thể giao tiếp với động vật.
Tôi lập tức chạy về nhà, tìm mẹ.
Không thể chờ đợi thêm mà kể cho bà nghe bí mật này:
"Mẹ ơi mẹ ơi, con nói cho mẹ một bí mật này."
"Con hình như có thể hiểu được động vật đang nói gì."
Ánh mắt của mẹ lúc đó, tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Không phải sự vui vẻ và tự hào như tôi tưởng tượng.
Mà là sự khó hiểu và gh/ê t/ởm, như đang nhìn một đứa ngốc.
Bà mất kiên nhẫn đẩy tôi sang một bên:
"Bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết điều như vậy."
Sau đó.
Tôi bị họ bắt gặp đang nói chuyện với chó mèo.
Có khi còn nói chuyện với cả chim chóc.
Bố tôi mỗi lần nhìn thấy đều nổi trận lôi đình.
Sau đó kéo tôi về phòng với gương mặt tái mét.
Không bao lâu sau.
Một chiếc xe màu trắng đỗ trước cửa nhà tôi.
Hai người mặc áo blouse trắng muốn đưa tôi lên xe.
Tôi vùng vẫy không chịu đi.
Tiếng hét thất thanh thu hút không ít hàng xóm đến xem.
Sắc mặt bố mẹ ngày càng tệ hơn.
Cho đến khi cửa xe đóng lại.
Họ vẫn không hề nhìn tôi lấy một cái.
Những ngày tháng bên trong đó, tôi không nhớ rõ lắm.
Chỉ nhớ mỗi sáng đều phải nuốt một nắm th/uốc.
Nuốt xong, cả người như bị ngâm trong hồ dán.
Đầu óc không thể suy nghĩ.
Lưỡi cũng không nghe lời.
Khi y tá bảo uống th/uốc, tôi đều ngoan ngoãn há miệng.
Bởi vì không há miệng sẽ bị trói vào giường.
Còn có khả năng phải tiêm th/uốc.
Tôi dần dần không nói chuyện nữa.
Thế là một năm sau, bác sĩ kết luận tôi có thể xuất viện.
Khi tôi trở về nhà.
Mới phát hiện trong nhà có thêm rất nhiều thứ không thuộc về mình.
Một cô bé mặc váy công chúa đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Cô ta ôm một con búp bê mà trước đây tôi rất muốn nhưng mẹ không m/ua cho tôi.
Mẹ đẩy tôi đến trước mặt cô ta, cười nói:
"Đây là Chiêu Chiêu, từ nay về sau là em gái của con, con phải nhường nhịn em ấy, biết chưa?"
Tôi gật đầu.
Cố Chiêu Chiêu cũng cười, cô ta vươn tay ra:
"Chào nhé, đồ đi/ên nhỏ."
Ba chữ "đồ đi/ên nhỏ" đ/âm sâu vào tim tôi.
Thế là tôi dùng sức hất tay cô ta ra.
Cố Chiêu Chiêu bắt đầu khóc òa lên.
Ánh mắt mẹ nhìn tôi ngày càng gh/ê t/ởm.
Đồ đạc của tôi cũng bị tống vào phòng bảo mẫu.
Ký ức dừng lại đột ngột.
Tôi cười khổ một tiếng.
Sau đó, tôi không bao giờ cảm nhận được tình yêu của bố mẹ nữa.
Họ dành tất cả cho Cố Chiêu Chiêu.
Như thể cô ta mới là con gái ruột.
Tôi mở phần bình luận.
Bên trong đã n/ổ tung rồi.
"B/ệnh t/âm th/ần cũng có thể gả vào hào môn sao?"
"Nhà họ Hoắc có phải bị ai bỏ bùa rồi không, sao lại cưới b/ệnh nhân t/âm th/ần?"
"Nghe nói cô ta từ nhỏ đã không bình thường, còn hay nói chuyện với chó mèo."
Chỉ là chưa lướt được mấy bình luận.
Trạng thái đó đã hoàn toàn biến mất.
Trang web hiển thị 404.
Tôi đang thấy kỳ lạ.
Quản gia không biết từ đâu xuất hiện.
Ông đứng trước mặt tôi, biểu cảm phức tạp:
"Cô Cố, phu nhân muốn nói chuyện riêng với cô."
Quả nhiên.
Là nhà họ Hoắc đã gỡ từ khóa tìm ki/ếm.
Vậy phu nhân Hoắc tìm tôi, chắc chắn là vì chuyện này.
Tôi quay đầu, liếc nhìn vào trong phòng b/ệnh.
Hoắc Trầm đang thở đều đặn, ngủ rất say.
Bác sĩ đã dặn dò phải để anh nghỉ ngơi nhiều.
Nên phần lớn thời gian trong ngày anh đều ngủ.
Đậu Đậu đang nằm ở cuối giường anh.
Cũng đang ngủ rất ngon.
Tôi thu hồi ánh mắt.
Gật đầu với quản gia:
"Phiền ông dẫn đường."
Quản gia dẫn tôi đến cửa.
Rồi quay người rời đi.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Phu nhân Hoắc đang ngồi trên ghế sofa, trước mặt đặt hai tách trà.
Khói nóng đang lượn lờ bay lên.
Thấy tôi vào, bà mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
"Cố Kiều."
Bà không vòng vo.
"Nửa năm qua, A Trầm có thể tỉnh lại, tất cả đều nhờ vào cô."
"Ân tình này, nhà họ Hoắc tuyệt đối sẽ không quên."
Bà dừng lại một chút.