Kiếp này, tôi ngồi trên chiếc ghế sofa của văn phòng luật sư, luật sư Vương đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía tôi:
“Ký đi, ký xong là cô được tự do.”
Tôi cầm bút, khi đặt nét cuối cùng xuống, tôi chợt nghĩ, Tô Vãn đã nhảy từ trên sân thượng xuống ở kiếp trước, kiếp này cuối cùng cũng có người đòi lại công đạo cho cô ấy.
Ngày nộp đơn từ chức, quản lý đã nói chuyện với tôi suốt nửa tiếng.
Ông ấy nói công ty có thể điều chuyển vị trí, cho tôi sang chi nhánh ở thành phố khác để bắt đầu lại.
Tôi cười bảo không cần đâu.
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi ngoái đầu nhìn lại ô cửa sổ tầng 18, đó là chỗ ngồi tôi đã gắn bó suốt năm năm, kiếp trước sau khi bị đình chỉ công tác, tôi đã không bao giờ có thể quay lại đó nữa.
Kiếp này là do chính tôi không muốn quay lại.
Ngày căn nhà tân hôn được treo biển b/án, môi giới đến chụp ảnh.
Tôi đứng trong phòng khách trống trải một lúc.
Ghế sofa đã chuyển đi, ảnh cưới đã gỡ xuống, trên tường còn để lại hai vết in màu khác biệt. Vết sáp màu Hạo Hạo vẽ trên bàn trà vẫn còn đó.
Tôi nhìn vài giây, xách túi, không ngoảnh đầu lại mà bước đi.
Ngày thứ ba, môi giới gọi điện báo nhà đã b/án xong.
Ngày ra sân bay là thứ Tư.
Lúc qua cửa an ninh, tôi chụp lại chiếc thẻ lên máy bay, ngoài cửa sổ, một chiếc máy bay đang lăn bánh trên đường băng.
Trước khi máy bay cất cánh, tin nhắn của luật sư Vương hiện lên:
“Phiên phúc thẩm giữ nguyên bản án. Khoản bồi thường dân sự 600.000 tệ của Cố Hoài Chi đã được thi hành đầy đủ. Lâm Nguyệt Hoa trong thời gian hưởng án treo lại vi phạm quy định tiếp tục livestream nên đã bị hủy án treo, thi hành án tù. Cả hai đều đang thụ án, sẽ không còn làm phiền cô nữa.”
Tôi trả lời một chữ “Được”, tắt điện thoại, tựa vào ghế nhắm mắt lại.
Ngoài cửa sổ, tầng mây cuồn cuộn, ánh mặt trời chói mắt.
Kiếp trước tôi đứng trên sân thượng, gió rất to, bên dưới là vô số người giơ cao điện thoại.
Kiếp này tôi ngồi trên chuyến bay về phương Nam, ở độ cao 30.000 feet, phía trên tầng mây toàn là ánh sáng.
Nửa năm sau.
Tôi mở một cửa hàng hoa ở một thị trấn nhỏ phía Nam.
Cửa hàng không lớn, nằm sát mặt phố, trước cửa có một cây hoa quế.
Đến mùa hoa nở, cả con phố đều thơm ngát.
Ngày tháng trôi chậm, chậm đến mức đôi khi tôi quên mất rằng, mình từng có lúc đi giày cao gót chạy theo xe buýt ở tòa nhà văn phòng.
Một hôm trời mưa, chẳng có mấy khách.
Tôi ngồi trước cửa ngắm mưa, điện thoại hiện lên một tin tức địa phương:
“Một người đàn ông livestream b/án thảm bị lật tẩy, bị bóc trần từng ngoại tình, vu khống vợ cũ, tài khoản bị khóa vĩnh viễn”.
Ảnh minh họa đã được làm mờ, nhưng tôi nhận ra chiếc sơ mi trắng đó. Là Cố Hoài Chi.
Xem ra ở trong đó hắn ta cải tạo tốt, được giảm án nên đã ra ngoài.
Nhưng ngày lành của hắn ta cũng đến hồi kết rồi -
Khu bình luận toàn là những lời chế giễu, người theo dõi rụng sạch, phòng livestream bị cấm, tài khoản bị xóa vĩnh viễn.
Danh tiếng và thể diện mà hắn ta coi trọng nhất cả đời này, chẳng còn lại gì.
Tôi lướt qua tin tức, đặt điện thoại xuống, cầm chổi quét những cánh hoa quế trước cửa.
Mưa tạnh, không khí tràn ngập hương thơm tươi mát.
Buổi tối khi đóng cửa tiệm, tôi nhận được tin nhắn của đồng nghiệp cũ, hỏi tôi cuộc sống bên đó thế nào.
Tôi chụp một bức ảnh trước cửa tiệm gửi đi, cây hoa quế vừa được mưa rửa sạch, lá xanh mướt sáng bóng.
Cô ấy trả lời: “Dáng vẻ hiện tại của cậu, khác hẳn với trước kia.”
Tôi nhìn màn hình mỉm cười, lật úp điện thoại xuống bàn, đứng dậy đi khóa cửa tiệm.
Trên lớp kính phản chiếu gương mặt tôi, tóc đã dài ra, da rám nắng hơn một chút, khóe miệng đang nhếch lên.
Không phải nụ cười gượng gạo, mà là kiểu cười giản đơn, không còn chuyện gì, không còn người nào đáng để tôi phải buồn phiền nữa.
Kéo cửa cuốn xuống, nhét chìa khóa vào túi, tôi bước dọc theo con phố về nhà.
Đèn đường từng ngọn một sáng lên, khi đi đến đầu ngõ, hương hoa quế lại ùa tới.
Đây sẽ là một cuộc đời rất dài và rất đẹp.
Tôi không còn phải hy sinh bản thân vì những lời hứa của người chồng “thánh phụ” nữa.
Tôi mang theo nụ cười, bước về phía con đường dẫn lối về nhà.