Anh ta nhìn những tài liệu đó, ngồi trên ghế sofa rất lâu, rất lâu.
Khi trời sắp tối, anh mới không cam tâm hỏi một câu:
“Tiểu Khê, em thực sự không thể tha thứ cho anh sao?”
Tôi tựa vào cửa sổ sát đất, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn chiếu lên mặt tôi.
Cả người tôi ánh lên sắc ấm, nhưng lòng lại lạnh ngắt.
“Tất nhiên là có thể tha thứ cho anh.”
Anh ta ngẩng phắt đầu dậy, đốm lửa trong mắt sáng đến mức làm người ta bỏng rát.
“Vậy anh phải làm gì... em mới tha thứ cho anh?”
Tôi nhìn anh, từng chữ từng chữ nói:
“Anh làm cho bố tôi sống lại đi, tôi sẽ tha thứ cho anh.”
Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng đ/è nặng khiến anh ta không sao ngẩng đầu lên được nữa.
Kỳ Tự lẩm bẩm khẽ khàng:
“Người ch*t... sao có thể hồi sinh!”
Phải rồi, người ch*t sao có thể hồi sinh.
Kỳ Tự ngồi đó rất lâu không động đậy, cho đến khi trong phòng tối hẳn đi.
Đường nét của anh hòa vào bóng tối, rồi như đã hạ quyết tâm điều gì đó, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Những dụng cụ thí nghiệm được xếp từng món một vào thùng giấy, những dụng cụ đó tôi thấy rất lạ lẫm.
Lúc mới bắt đầu vào phòng thí nghiệm, tất cả dụng cụ đều là tôi m/ua cho anh.
Còn bộ này nhìn mới tinh và cao cấp.
Bộ cũ trước đây chắc hẳn đã bị anh vứt đi từ lâu rồi.
Mục tiêu cả đời của những người làm nghiên c/ứu khoa học chính là đổi mới.
Có cái tốt hơn, đương nhiên phải vứt bỏ cái cũ.
Tôi hiểu anh.
Anh muốn mang lại hạnh phúc cho nhân loại, tôi sẽ tác thành cho anh.
Không còn sự ràng buộc của hôn nhân, sau này anh có thể toàn tâm toàn ý mang lại hạnh phúc cho nhân loại rồi.
Không lâu sau, tôi b/án biệt thự và trở về quê nhà.
Ngôi nhà cũ nhiều năm không có người ở, tôi thuê người sửa sang dọn dẹp lại.
Thỉnh thoảng lại ra m/ộ nói chuyện với bố mẹ.
Những ngày tháng trôi qua rất bình lặng.
Vài tháng sau, trợ lý báo với tôi rằng Diệp Sam gặp chuyện rồi.
Những sản phẩm cô ta b/án có thành phần vượt mức cho phép, khiến nhiều người dùng xuất hiện tác dụng phụ nghiêm trọng.
Dư luận bùng n/ổ, cô ta trốn trong nhà không dám ra ngoài.
Có cư dân mạng đào bới các mối qu/an h/ệ của cô ta, lần theo dấu vết đến tận Kỳ Tự.
Nhân viên y tế vạch trần trên mạng, nói rằng Diệp Sam và Kỳ Tự đã dan díu với nhau từ lâu.
Dẫn đến việc cha tôi ch*t thảm trong b/ệnh viện.
Trên mạng tràn ngập tiếng chỉ trích.
Tôi nghe xong, cũng chỉ “ồ” một tiếng.
Sự nghiệp đầu tư của tôi vẫn tiếp tục, những người muốn có tiền đổ xô đến như thủy triều.
Một tuần, tôi có thể nhận được hàng trăm bản kế hoạch dự án.
Tôi sàng lọc, liên lạc từng cái một.
Những doanh nhân trẻ tuổi đó ngồi đối diện với tôi.
Tràn đầy nhiệt huyết, ý chí ngút trời.
Tôi nhìn thấy bóng dáng của Kỳ Tự thời trẻ trên người họ.
Nhưng không thấy được Kỳ Tự.
Sau này khi nghe người khác tán gẫu mới biết.
Người làm nghiên c/ứu khoa học từng nổi danh từ thuở thiếu thời ấy, vì bị phụ nữ liên lụy mà buộc phải rời khỏi công ty.
Không có phòng thí nghiệm nào chịu nhận anh.
Anh tự nh/ốt mình trong một góc nhỏ, không bao giờ nghiên c/ứu ra được sản phẩm nào ra h/ồn nữa.
Nhiều năm sau, vào một buổi tối.
Tôi đẩy cửa sân, nhìn thấy trên bậc thềm trước cửa đặt một chiếc thùng giấy.
Vuông vắn, được dán băng dính trong suốt rất cẩn thận.
Đúng là phong cách quen thuộc của Kỳ Tự.
Mở thùng ra, bên trong để vài viên th/uốc và một mảnh giấy.
Trên giấy viết:
“Th/uốc điều trị chèn ép tủy sống, anh đã nghiên c/ứu ra rồi.”
Hóa ra anh đã chuyển hướng nghiên c/ứu, vẫn tiếp tục làm những việc mang lại hạnh phúc cho nhân loại.
Còn tôi cũng cuối cùng đã chịu buông tha cho chính mình.
Biến lòng h/ận th/ù trong tim thành động lực để theo đuổi giá trị của bản thân.