Bạn gái lái xe đến đón tôi tan làm.
Khi tôi mở cửa ghế phụ, một gã đàn ông đang ngồi chễm chệ ở đó.
Hắn cười với tôi một cách rạng rỡ:
“Anh ơi, em hơi say xe, ngồi ghế trước chắc anh không để ý đâu nhỉ?”
Tôi không đáp, ngước nhìn lên ghế lái.
Bạn gái tôi lên tiếng giải thích:
“Tình cờ tiện đường nên cho cậu ấy đi nhờ thôi…”
Tôi không nói nửa lời, vung tay t/át thẳng vào đầu gã đàn ông đó một cái.
“Say xe mà cũng dám đi nhờ, không sợ ch*t trên xe à!”
......
Khi Giang Uyển đến đón tôi tan làm, tôi vội vã thu dọn đồ đạc rồi chạy xuống lầu.
Sợ cô ấy phải đợi lâu.
Dù sao hôm nay cũng là ngày kỷ niệm mà chúng tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu.
Ngoài bữa tối, hôm nay chúng tôi còn rất nhiều dự định khác.
Tôi sải bước chạy đến bên xe cô ấy.
Mở cửa ghế phụ, suýt chút nữa thì ném thẳng chiếc cặp tài liệu vào lòng gã thanh niên kia.
Vậy mà hắn chẳng hề tỏ ra bất ngờ.
Nhìn chiếc cặp suýt chút nữa rơi khỏi tay tôi, hắn thậm chí không chớp mắt lấy một cái.
Nở nụ cười đầy nắng:
“Chào anh ạ!”
??
Tôi hơi sững người.
Nghiêng đầu nhìn Giang Uyển đang ngồi ở ghế lái.
Cô ấy lộ vẻ áy náy, đang định giải thích.
Gã thanh niên kia đã nhanh nhảu lên tiếng trước.
“Anh ơi, em hơi say xe, ngồi ghế trước chắc anh không để ý đâu nhỉ?”
Tôi nhìn sang ánh mắt áy náy của Giang Uyển.
Liền hiểu ngay ra mọi chuyện.
Cô ấy đã ngầm đồng ý cho gã này ngồi ghế phụ.
Tôi không trả lời câu hỏi của hắn.
Trực tiếp rời khỏi cửa ghế phụ.
Giang Uyển thấy vậy, vội vàng mở khóa cửa ghế sau.
Nhưng tôi không đi về phía ghế sau mà đi thẳng đến bên cửa sổ ghế lái của cô ấy.
Chúng tôi đã bên nhau bảy năm.
Bốn năm đại học, ba năm đi làm.
Cũng như tôi hiểu cô ấy, cô ấy còn hiểu tôi hơn bất kỳ ai.
Cô ấy biết, tôi đang gi/ận.
Giang Uyển hạ cửa sổ xe xuống.
Cô ấy vẻ mặt đầy áy náy.
“Tình cờ tiện đường, cho cậu ấy đi nhờ…”
Tôi không nói hai lời, quay lại bên cạnh ghế phụ.
Vung tay t/át thẳng vào đầu gã đàn ông kia một cái.
“Say xe mà cũng dám đi nhờ, không sợ ch*t trên xe à!”
Không khí như đông cứng lại.
Nụ cười của gã thanh niên cứng đờ trên mặt, trông cực kỳ khó coi.
Giang Uyển cũng ngẩn người.
Cô ấy vội vàng giải thích:
“Ngôn Ngôn, cậu ấy không phải khách đi nhờ đâu, cậu ấy là đồng nghiệp của em, tên Chu Tử Thần.”
“Nhà hàng chúng ta định đến hôm nay nằm gần nhà cậu ấy, nên em nghĩ tiện đường cho cậu ấy về luôn.”
Tôi làm lơ lời của Giang Uyển, lạnh lùng nhìn Chu Tử Thần lần nữa.
Cái t/át của tôi không hề báo trước.
Sắc mặt Chu Tử Thần tái nhợt, ánh mắt né tránh.
Tôi không hiểu hắn đang né tránh cái gì.
Dù sao thì da mặt hắn cũng dày hơn tường thành rồi.
“Xin lỗi nhé cậu em, làm cậu sợ rồi.”
“Đừng sợ, tôi không đá/nh cái thứ hai đâu.”
Khi hắn lên tiếng lần nữa, vẻ bình tĩnh vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
“Dạ… xin lỗi anh… anh Ngôn… em đúng là hơi say xe thật…”
Hắn không ngừng liếc nhìn Giang Uyển.
Tiếc thay, chỗ dựa của hắn.
Lúc này, đang định tháo dây an toàn để xuống xe xin lỗi tôi.
Tôi đặt tay lên vai Giang Uyển, ấn cô ấy ngồi lại vào ghế.
“Em ngồi yên đó.”
Không khí ngột ngạt.
Chu Tử Thần thấy vậy, vội vàng tháo dây an toàn ghế phụ.
Đôi mắt hơi đỏ, nói với Giang Uyển:
“Trưởng phòng, chị và anh Ngôn đừng cãi nhau nữa, em… em ngồi phía sau cũng được mà…”
Nói xong, hắn nhanh chóng mở cửa ghế phụ rồi xuống xe.
Có chút tủi thân, như thể đang nhường nhịn tôi vậy.
“Anh Ngôn, anh qua ngồi ghế phụ đi.”
Tôi giả vờ như rất thấu tình đạt lý hỏi hắn:
“Cậu em à, không phải cậu say xe sao? Ngồi ghế sau mà nôn ra thì làm thế nào?”
Nói xong, bước chân đang định đi về phía ghế sau của hắn khựng lại ngay lập tức.
Trong chốc lát, hắn đứng ch/ôn chân tại chỗ, ngồi phía trước cũng không xong, ngồi phía sau cũng không ổn.
Có chút khó xử.
Tôi cúi đầu, hỏi Giang Uyển:
“Em thấy sao?”
Có lẽ là nghe thấy sự cảnh cáo trong giọng điệu của tôi.
Giang Uyển có chút gượng gạo.
Cuối cùng, cô ấy áy náy nói với Chu Tử Thần:
“Hay là cậu tự bắt xe về đi, trên xe này không còn chỗ nào khác nữa…”
Đúng vậy, chiếc xe bốn chỗ, không chứa nổi một cặp tình nhân và một gã tiểu tam.
Chu Tử Thần nhìn quanh quất.
Biểu cảm càng thêm khó coi.
Gần công ty tôi không có trạm xe buýt hay tàu điện ngầm, chỗ này là khu đang phát triển, bắt xe cũng không tiện lắm.
Nếu không, tôi cũng chẳng bao giờ để Giang Uyển đến đón mình tan làm.
Đôi mắt hắn đỏ hoe hồi lâu, cuối cùng cũng rơi lệ.
Nhưng vẫn cố tỏ ra hiểu chuyện.
“Trưởng phòng, chị và anh đi đi, em đi bộ một chút cũng được, dù sao cũng ngồi làm việc cả ngày rồi.”
Tôi quay người, bước về phía ghế phụ.
Lên xe, đóng cửa.
Nhìn Giang Uyển vẫn còn chút không nỡ, giọng tôi lạnh đi:
“Lái xe!”
“Đưa tôi về nhà! Không đi ăn nữa!”
Tôi cảm thấy bực bội, đúng ngày kỷ niệm bảy năm mà cứ phải làm tôi gh/ê t/ởm thế này.