Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, năm đó cha anh rốt cuộc có phản bội ba mẹ tôi hay không.
Anh không được phép ch*t như vậy, anh n/ợ tôi một lời giải thích, phải sống mà trả lại cho tôi!
“Cô Thẩm.”
Một giọng nói mệt mỏi vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay người lại, nhìn thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng đang nhìn mình.
Đó là Lục Cảnh, bạn thân chí cốt của Phó Tư Niên, cũng là người phụ trách phòng thí nghiệm tư nhân của nhà họ Phó.
Lục Cảnh nhìn gương mặt đầy nước mắt của tôi, thở dài:
“Chúng ta nói chuyện một chút được không? Về tất cả những gì cô và Tư Niên đã trải qua.”
Tôi lau khô nước mắt, gật đầu.
Trên sân thượng của b/ệnh viện.
Làn gió lạnh thổi qua khiến đại n/ão hỗn lo/ạn của tôi tỉnh táo hơn đôi chút.
“Sau khi cô và Tư Niên rơi lầu, lúc đưa đến b/ệnh viện gần như đã không còn dấu hiệu sự sống.”
Lục Cảnh đưa cho tôi một chai nước ấm, lên tiếng.
“Lúc đó tình hình khẩn cấp, Tư Niên bị thương quá nặng, có thể ch*t n/ão bất cứ lúc nào.”
“Để bảo toàn ý thức của anh ấy, cũng là để kí/ch th/ích ham muốn sống sót của cô.”
“Tôi đã sử dụng công nghệ chuyển đổi ý thức n/ão bộ mà phòng thí nghiệm nhà họ Phó đã phát triển suốt nhiều năm nhưng chưa từng công khai.”
Bàn tay tôi cầm chai nước siết ch/ặt lại:
“Chuyển đổi ý thức? Vậy, thế giới mà tôi và anh ấy trải qua trước đó, không phải xuyên không sao?”
“Không phải.” Lục Cảnh lắc đầu, tự giễu cười một tiếng.
“Đó là một không gian ý thức được xây dựng ảo, hay nói cách khác, là một trò chơi thực tế ảo.”
“Cái ch*t đột ngột của Tư Niên trong thế giới đó là vì cơ thể anh ấy ở thế giới thực đã suy kiệt nghiêm trọng.”
“Ý thức không thể duy trì vận hành cường độ cao nữa nên bị cưỡ/ng ch/ế ngắt kết nối.”
“Còn cô, vì tận mắt chứng kiến cái ch*t của anh ấy trong trò chơi.”
“Biến động cảm xúc vượt quá ngưỡng giới hạn, dẫn đến ý thức và không gian ảo nảy sinh bài xích, nhờ vậy mới có thể tỉnh lại sớm trong thực tại.”
Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, chỉ thấy hoang đường.
“Trò chơi ư?” Tôi r/un r/ẩy hỏi.
“Vậy ai là người tạo ra trò chơi đó? Tại sao phải thiết kế một thế giới như vậy?”
“Tại sao ba mẹ tôi lại sống trong đó, tại sao Thẩm Quang Diệu lại trở thành tội phạm, còn chú Phó lại trở thành ân nhân?”
Lục Cảnh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ bi thương sâu sắc.
“Trò chơi đó tên là “Đường Về”.”
“Nó là do Tư Niên tạo ra. Kể từ mười hai năm trước, cái ngày cô t/át anh ấy một cái, chỉ vào mũi anh ấy mà bảo anh ấy cút đi, anh ấy đã bắt đầu xây dựng thế giới này rồi.”
Lời của Lục Cảnh như tiếng n/ổ vang lên trong đầu tôi.
“Mười hai năm trước, cô hiểu lầm nhà họ Phó, coi anh ấy là kẻ th/ù không đội trời chung.”
“Anh ấy vô số lần muốn tìm cô giải thích, nhưng cô ngay cả một ánh mắt cũng không muốn bố thí cho anh ấy.”
“Anh ấy nhắm vào cô ở khắp nơi trên thương trường, cư/ớp hợp đồng, c/ắt đ/ứt đường tiêu thụ của cô.”
“Thực ra là để kiểm soát rủi ro của Thẩm thị trong phạm vi nhà họ Phó có thể kh/ống ch/ế.”
“Một khi nhà họ Thẩm đ/ộc quyền, cô không còn giá trị lợi dụng, Thẩm Quang Diệu sẽ ra tay với cô.”
Lục Cảnh hít sâu một hơi, giọng nghẹn ngào.
“Anh ấy sống quá đ/au khổ, Thẩm Căng An.”
“Trong thực tại, anh ấy là kẻ th/ù mà cô h/ận thấu xươ/ng; nhưng trong thế giới ảo mà anh ấy tự tay xây dựng, anh ấy là người yêu thanh mai trúc mã của cô.”
“Trong thế giới đó, không có t/ai n/ạn xe cộ, không có sự phản bội, không có mười hai năm ch/ém gi*t trên thương trường.”
“Ba mẹ cô vẫn còn sống, chú Phó đã c/ứu họ vào thời khắc mấu chốt nhất, còn kẻ sát nhân Thẩm Quang Diệu đã nhận lấy sự trừng ph/ạt xứng đáng.”
“Còn cô và anh ấy, năm mười tám tuổi đã trao nhau tâm ý, tốt nghiệp đại học liền kết hôn, sống cuộc đời hạnh phúc nhất.”
“Đó là giấc mơ của anh ấy.”
Lời của Lục Cảnh đá/nh tan phòng tuyến của tôi.
Nhưng tôi vẫn cố chấp, tôi nghiến răng hỏi anh ta.
“Tại sao tôi phải tin anh?”
“Đây chỉ là lời nói một phía của anh, tôi đã tự tay tìm thấy bằng chứng cha Phó Tư Niên hại ba mẹ tôi.”
“Ba tháng trước, tôi đã tự tay tống ông ấy vào tù, điều này giải thích thế nào?”
Lục Cảnh thở dài: “Chuyện này, hay là để chú Phó đích thân giải thích với cô đi.”
Tôi ngồi xe lăn đến nhà tù, gặp cha của Phó Tư Niên.
Cách lớp kính chống đạn, ông g/ầy đi rất nhiều, tóc mai bạc trắng, nhưng tinh thần rất minh mẫn.
Ông nhìn tôi, thở dài rồi lên tiếng:
“An An, cuối cùng con cũng đến rồi. Ta biết con có rất nhiều thắc mắc.”
Ông nói cho tôi biết, những manh mối mà năm đó tôi tự tay tìm thấy, thực ra là do ông cố tình để tôi phát hiện ra.
“Người thực sự hại ch*t ba mẹ con là Thẩm Quang Diệu.”
Giọng chú Phó khàn đặc, “Nhưng kẻ này quá thận trọng.”
“Dấu vết vụ t/ai n/ạn năm đó đã sớm biến mất hết cả, đợi khi ta tỉnh lại từ cơn hôn mê, mọi thứ đã quá muộn.”
“Những năm này, ta vẫn luôn theo dõi Thẩm Quang Diệu, và ông ta cũng biết ta đang theo dõi.”
“Cho nên ông ta làm việc không một kẽ hở, mãi không lộ sơ hở.”
“Ta đã đợi mười hai năm, thực sự không đợi nổi nữa, cơ thể ta cũng không trụ được nữa rồi.”